CHUỖI MÂN CÔI VÀ LỜI CẦU NGUYỆN TRONG MÙA ĐẠI DỊCH

Có một chị người Việt đang sống tại Trung Quốc. Chị đã nhắn tin, và sau đó đã gọi nói chuyện với tôi (Mary Lưu). Chị nhờ tôi chia sẻ câu chuyện của chị đến mọi người. Vì hoàn cảnh của chị, mong mọi người tạm thời cho chị được giấu tên nhé. (Mary Lưu xin được tóm tắt và kể lại câu chuyện sau đây. Mong mọi người cùng đón đọc).

Chị đã lập gia đình ( Qua sự mai mối) với một người Trung Quốc rất khá giả đã hơn mười năm nay rồi. Chị rất đẹp. Chị là con của một gia đình theo đạo Công Giáo. Gia đình chị sống rất đạo đức. Còn gia đình chồng của chị thì hoàn toàn ngược lại. Họ rất “ghét” đạo Công Giáo. Thậm chí người em chồng của chị còn tiếp tay với những người xúc phạm đến đạo Công Giáo của mình nữa.

Thời gian mới về nhà chồng, chị đã bị gia đình chồng ném bỏ tất cả các tượng ảnh mà chị đã mang theo. Họ còn ngăn cấm không cho chị được đọc kinh cầu nguyện, không được đến nhà thờ, và không được làm dấu trước khi ăn cơm. Thậm chí họ còn ngăn cản không cho chị đi lại hoặc tiếp xúc với người đạo Công Giáo luôn.

Cuộc sống vật chất thì chồng và gia đình chồng của chị không để cho chị thiếu thốn bao giờ, nhưng họ lại cấm chị và những đứa con của chị không được theo đạo. Đó là niềm đau khổ nhất của chị. Mặc dù chị được sống trong gia đình giàu có thì chị vẫn không cảm thấy được hạnh phúc và bình an.

Chị buồn và đau lòng lắm, nhưng chị không thể nào nghe theo họ mà bỏ đạo được. Dù không được đến nhà thờ, nhưng mười mấy năm nay chị vẫn lén lút đọc kinh, cầu nguyện với Chúa, và tâm sự với Đức Mẹ Maria mỗi ngày. Chị thường lén lút làm dấu và xin Chúa ban phép lành cho bữa ăn. Chị chưa bỏ ngày nào về những thói quen đó, dù rất khó khăn và không đúng giờ giấc. Hằng ngày trong bất cứ giờ nào có thể, thì chị lại dâng lên Chúa và Đức Mẹ lời cầu xin.

– Lạy Chúa, lạy Đức Mẹ Maria! Xin Chúa và Đức Mẹ tha thứ cho đứa con tội lỗi này. Con nhu nhược. Con yếu đuối quá phải không Chúa, Mẹ? Nhưng con hoàn toàn bất lực rồi Chúa, Mẹ ơi. Chỉ một mình con nơi xứ người nên con cô độc lắm. Con không dám chống đối với gia đình chồng của con bề ngoài nữa. Họ quá độc ác và hung dữ mỗi khi con nhắc đến Chúa. Con cố gắng chống đối để được thờ phượng Chúa một các công khai, nhưng mà không được rồi. Bởi những lúc đó họ sẽ chửi bới và có thể đánh đập con luôn. Họ nhục mạ con. Họ xúc phạm đến Chúa của con. Con đau lắm. Như Chúa cũng đã biết đó, có một số người Trung Quốc hàng xóm ở đây họ rất tốt bụng. Họ thương yêu con nhiều lắm. Họ cũng là những người Công Giáo hiền lành, tốt bụng, đạo đức, và dễ mến. Họ cũng muốn giúp đỡ và dẫn dắt con đến nhà thờ, nhưng cuối cùng thì họ cũng bất lực trước sự kiêu căng và thế lực mạnh mẽ của gia đình chồng con.

Chị kể là có rất nhiều lần chị phải trốn vào nhà vệ sinh, hoặc phòng tắm rồi vừa tắm vừa lần hạt mân côi. Bộ tràng hạt duy nhất mà chị giấu được trong túi áo, nên không bị gia đình chồng phát hiện.

Cuộc sống của chị cứ như vậy kéo dài mười mấy năm qua. Cũng nhiều lần chị bị chửi hoặc lãnh vài cái bạt tai vì lén dạy con cái của chị đọc kinh và cầu nguyện bằng tiếng Việt. Chị nghĩ đọc kinh bằng tiếng Việt thì họ không hiểu, nhưng cuối cùng thì chị đã thất bại. Chị chỉ còn nghĩ ra cách là luôn phải tự lén lút làm Dấu Thánh Giá thay cho con cái của chị, và thầm xin lỗi với Chúa.

Rồi trong biến cố về dịch coronavious vừa qua tại Trung Quốc. Gia đình và bà con bên chồng của chị đã rất nhiều người bị bệnh. Một số người bị chết. Một số thì bị đem đi cách ly. Khủng hoảng kinh hoàng trong gia đình của chồng của chị bắt đầu đã xảy ra. Giờ đây mọi người mới biết lo lắng. Bởi tiền tài và địa vị của họ giờ đây cũng không làm gì được. Mọi người bà con hay hàng xóm xung quanh cũng đều xa lánh gia đình chồng của chị. Bởi trong nhà gồm có bố, mẹ, hai gia đình người em chồng, chồng chị, và cả những đứa con của chị đều nằm la liệt vì bị ho và sốt. Người duy nhất trong nhà vẫn khỏe mạnh để lo cho gia đình không ai khác đó chính là chị.

Lần này vì quá khủng hoảng và không còn biết sợ gia đình chồng ngăn cản là gì nữa. Bởi chị nghĩ, bây giờ chỉ có Chúa mới cứu được gia đình của chị nữa mà thôi. Hơn nữa họ đang bệnh nặng nên không ai còn sức để mà chửi chị đâu (chị cười).

Chị đã lấy hai khúc cây cột lại với nhau để làm cây Thánh Giá, và rồi chị treo lên tường. Sau đó chị mạnh dạn đưa bộ tràng hạt mà chị đã giấu giếm gia đình chồng hơn mười năm qua ra. Chị cố lấy hết can đảm để ngồi trước ” Bàn Thờ” nơi có mặt mọi người rồi chị đọc kinh, lần hạt, và cầu nguyện. Lúc đó thì bà mẹ chồng và người em chồng của chị tỏ thái độ rất khó chịu. Còn những người khác thì im lặng mà không nói gì.

Trong khi chị đang cầu nguyện thì một số cảnh sát đến trước nhà chị. Có lẽ ai đó đã báo cáo gia đình của chị bị sốt, nên họ đến bắt đi cách ly.

Trong thời gian kinh hoàng đó, ai ai cũng tự biết là họ sẽ bị đưa đi cách ly. Mà nếu đưa đi cách ly thì chỉ còn hai phần là sống sót, tám phần còn lại là chết chắc. Bởi một số người trong bà con bên chồng của chị bị đem đi cách ly, và đã không có ngày trở lại.

Lúc này mọi người trong nhà nhốn nháo. Nhất là bà mẹ chồng và người em bạn dâu của chị gào khóc kinh khủng trong sợ hãi. Trên khuôn mặt của mọi người đều hốt hoảng. Những khuôn mặt tái nhợt không còn giọt máu khi mà nghe tiếng bấm chuông và tiếng gọi ra lệnh mở cửa của một số người ăn mặc trang bị bảo hộ, cùng chiếc xe chở người đi cách ly đang đậu trước nhà.

Lúc này thì mọi người đều nhìn vô chị như cầu cứu. Lần này thì họ đã bất lực hoàn toàn rồi. Còn chị thì tay ôm hai đứa con cùng chồng. Trên tay chị vẫn đang cầm bộ tràng hạt để đọc kinh và cầu nguyện cho gia đình của chị được bình an.

Chợt trong đầu của chị nảy ra một ý nghĩ rất nhanh. Chị nói lớn:

– Cả nhà kéo khẩu trang đeo kín miệng lại, và ngồi xuống như đang đọc kinh và cầu nguyện. Nhanh lên, không thì sẽ không còn kịp nữa rồi.

Nghe đến đó thì mọi người trong nhà, ( không trừ một ai) tất cả đều nghe theo lời của chị rồi quỳ xuống trước “Bàn Thờ”. Họ lẫm bẩm như là đang đọc kinh. Riêng hai người con của chị thì tự nhiên vừa khóc vừa đọc lớn Kinh Kính Mừng bằng tiếng Việt….mà chị đã lén lút dạy cho các cháu đọc trước đây.

Trong khi đó thì ở ngoài họ như đang muốn đập phá cửa để vào nhà chị. Tiếng gọi và đập cửa càng mạnh hơn. Chị nhìn lại mọi người trong nhà rồi nháy mắt ra hiệu cho chồng, con, và mọi người ngồi yên cầu nguyện. Còn chị thì bình tỉnh nhẹ nhàng đi lại mở cửa, trong sự hồi hộp và nín thở của mọi người trong gia đình.

Khi vừa mở cửa ra thì chị cố ý để cho cảnh sát thấy bộ tràng hạt mà chị đang cầm trên tay, để họ biết là gia đình chị đang giờ đọc kinh và cầu nguyện. Chị hy vọng họ sẽ rời khỏi, nhưng chị đã sai. Họ nhất định đi vào nhà và nói.

– Chúng tôi được lệnh đến đây để đo nhiệt độ cho mọi người trong gia đình của chị. Nếu ai bị sốt thì chúng tôi phải đem đi cách ly và chữa bệnh cho họ. Để giữ an toàn cho những người còn lại, và an toàn cho đất nước chúng ta.

Tới giờ phút này hai chân của chị run cầm cập. Chị nghĩ đến hai đứa con, chồng, và mọi người trong gia đình chồng của chị đều đang bị sốt rất cao, ho, và đau cổ họng nữa. Chị cố gắng giữ bình tĩnh và lấy hết can đảm của mình rồi nói với họ, “Gia đình chúng tôi mọi người đều khỏe. Chúng tôi đang đọc kinh và cầu nguyện”.

Dù chị nói, nhưng họ vẫn phải thi hành nhiệm vụ. Họ bắt tât cả mọi người phải đứng lên. Cách xa họ năm bước chân. Rồi họ lần lượt gọi từng người lại đo nhiệt độ. Người nào đo xong họ đều bắt đứng qua một bên với nhau.

Lúc này thì cả nhà như nín thở. Riêng chị thì chị vẫn cố gắng đọc kinh và cầu nguyện trong sự sợ hãi, hồi hộp, và lo lắng vô cùng.

Khi đo xong thì họ nói với gia đình chị. “Mọi người phải cẩn thận giữ như vậy, và không nên ra khỏi nhà.” Rồi họ chào về. Trước khi bước ra khỏi cửa, một người cảnh sát ánh mắt hiền lành quay lại nhìn chị và nói một câu. “Tốt, tốt, rất tốt cho sự đọc kinh và cầu nguyện bây giờ. Có lẽ vì vậy mà gia đình của chị đều khỏe mạnh. Chứ không ai bị sốt như chúng tôi được nghe báo cáo”.

Họ vừa bước chân ra khỏi nhà thì mọi người đều òa lên khóc. Họ không hiểu vì sao mà cặp nhiệt độ lại không ai bị sốt cả. Và cũng kể từ khi đó thì gia đình của chị không còn bị sốt nữa và họ đã hồi phục sức khỏe từ từ trong thời gian ngắn. Mấy người trong gia đình họ nói với nhau, “Chắc là máy cặp độ bị hư, hoặc bị hết pin..v.v.” Còn đối với chị, thì đây là một phép lạ. Là một hồng ân mà Chúa đã ban tặng cho chị.

Tạ ơn Chúa. Chuyện đó đã xảy ra hơn một tháng nay rồi. Mọi người trong gia đình chồng của chị đã khỏe lại. Kể từ hôm đó tới giờ thì họ không hề cấm cản việc chị cầu nguyện nữa. Cây Thánh Giá chị làm tạm, nay đã được chồng của chị thay vào một cây Thánh Giá khác rất đẹp. Chị đã công khai treo bộ tràng hạt bên dưới cạnh cây Thánh Giá, mà không ai nói gì. Thỉnh thoảng chị lại thấy, hầu như là mỗi người trong gia đình chồng của chị, đặc biệt là bà mẹ chồng ” lén lút ” mỗi khi đi qua thì cúi đầu nhẹ trước cây Thánh Giá, miệng lẫm bẩm cầu nguyện gì đó mà chị không nghe rõ.

Đối với chị, chỉ cần như vậy thôi thì đã quá đủ. Trong thời gian tới đây, nếu như lệnh cấm ra ngoài được mở lại, thì mẹ con của chị nhất định sẽ bắt đầu theo những người hàng xóm để đến nhà thờ đi lễ như trước đây. Chồng của chị cũng đã đồng ý sẽ cho hai đứa con của chị được rửa tội và theo đạo.

Nói đến đây thì cả chị và tôi (Mary Lưu) đều nghẹn ngào nói không nên lời. Những giọt nước mắt cứ lăn dài trên má. Trong lòng mỗi người đều thầm Tạ Ơn Chúa, và cảm ơn Đức Đức Mẹ Maria. Nếu không có Chúa và Đức Mẹ Maria, thì chúng con mãi mãi sẽ không biết nương tựa vào đâu.

Chị đã hứa là chị sẽ tiếp tục chia sẻ về những năm tháng sau này của chị tới mọi người. Chị hy vọng gia đình chồng của chị cũng biết tri ân và cảm tạ Chúa, qua những hồng ân mà Chúa và Đức Mẹ Maria đã ban tặng như trên. Rất mong mọi người cho chị một lời cầu nguyện và Tạ Ơn Chúa.

Người con của Chúa

Mary Lưu

( Mary Lưu xin phép được mượn những hình ảnh trên mạng, cũng như bài hát của chị ca sĩ Hiền Thục hát rất hay, để gửi đến mọi người cùng nghe. Đây là một trong những bài của ca sĩ Hiền Thục mà Mary Lưu rất thích).

Check Also

Phải chăng, Mục tử đã quên “mùi chiên” trong mùa dịch Covid??

Như chúng ta đã biết, sự khủng khiếp của Đại dịch Covid 19 đã làm …