Thiên Đàng Ở Đâu?

Thiên Đàng Đâu?

Trần An Bài

Cha Gioan Tauler, một vị linh mục đạo đức vẫn luôn cầu xin để được gặp một người chỉ dẫn cho ngài thiên đàng ở đâu. Một ngày kia, có tiếng lương tâm giục ngài ra trước cửa nhà thờ để gặp vị quân sư đó. Nhìn trước nhìn sau, cha chẳng thấy ai, ngoại trừ một người ăn mày, quần áo rách rưới, mặt mũi bẩn thỉu, hôi thối. Cha đến gần chào người hành khất:

– Chào ông, chúc ông may mắn.

Người ăn mày thản nhiên trả lời:

– Chào cha, tôi có bị rủi ro bao giờ đâu.

– Vậy thì xin Thiên Chúa ban cho ông mọi điều sung sướng.

– Ồ, thưa cha, đời tôi chưa bao giờ thấy khổ cả.

Cha Tauler rất ngạc nhiên về cách nói năng của người này. Cha hỏi tiếp:

– Nếu Chúa bắt ông xuống hỏa ngục, ông có buồn khổ không?

Người hành khất trả lời không cần suy nghĩ:

– Nếu Chúa làm như vậy thì tôi sẽ ôm ghì lấy Chúa và đưa Chúa xuống hỏa ngục luôn. Tôi thà ở hỏa ngục với Chúa còn hơn ở Thiên Đàng mà không có Ngài.

Vị linh mục càng ngạc nhiên hơn nữa. Cha hạch hỏi:

– Này ông, ông có thể cho tôi biết ông từ đâu tới đây?

– Thưa Cha, tôi từ Thiên Chúa mà đến.

– Nhưng ông tìm thấy Thiên Chúa ở đâu?

– Ở ngay khúc quẹo, chỗ mà tôi từ bỏ mọi của cải vật chất trên đời này. Tới đây, Cha Tauler không thể chờ đợi thêm được nữa. Ngài hỏi nhanh:

– Thế thì, ông là ai?

Người ăn mày nói một cách trịnh trọng:

– Tôi là Vua.

Cha Tauler quỳ xuống trước mặt người ăn mày:

– Tâu Đức Vua, Ngài có thể cho con biết vương quốc ngài ở đâu không?

– Vương quốc của Ta ở ngay trong tâm hồn Ta.

Bạn thân mến,

Nhiều lúc trên đời, chúng ta đã mất thời giờ viển vông đi tìm bình an, hạnh phúc ở những nơi không bao giờ có.

Hàng ngày chúng ta lái xe đi làm trên cùng một con đường, vào cùng một giờ khắc trong ngày, vậy mà sao có hôm một chiếc xe chớp đèn xin đi trước thì ta mỉm cười, giảm tốc độ lại và còn đưa tay lên mời họ qua. Trái lại, có ngày gặp trường hợp tương tự, ta lại cáu kỉnh chửi thề mà không cho xe nào qua mặt?

Tại sao con cái ta nô đùa trong nhà mà có lúc chúng ta cảm thấy êm đềm, hạnh phúc; nhưng có lúc ta lại cảm thấy ồn ào, khó chịu, nên la rầy và bắt chúng phải ở yên?

Nhiều cựu tù nhân chính trị cho biết trong những năm tù đày, thân xác bị hành hạ, điều kiện sống khắc nghiệt, vậy mà tâm hồn họ lại cảm thấy an bình hạnh phúc hơn những ngày được trả tự do.

Linh Mục Trần Quý Thiện, cựu Trưởng Phòng Tuyên Úy Công Giáo Bộ Tổng Tham Mưu/QLVNCH, sau 13 năm tù khổ cực tại trại cải tạo Việt Cộng đã viết như sau:

“Mặc dầu thân xác tàn tạ (trong khu biệt giam), nhưng tâm hồn cảm thấy tỉnh táo, sảng khoái!!.. Sau này, được đưa ra tù ngoài tôi cảm thấy luyến tiếc những ngày trong ngục tối …”

“Nhà tù nào cũng có thể là một hỏa ngục: Hỏa ngục của hận thù, của ích kỷ, của phản bội, của chết chóc! Những anh chị em H.O. đang định cư tại miền đất tự do này vẫn còn nhớ những hình ảnh đen tối đau thương đó! Nhưng nếu nhà tù có thể là hoả ngục, thì nó cũng có thể trở thành thiên đàng: Thiên đàng của hy sinh, của nhẫn nhục, của yêu thương, của tha thứ, của quỷ dại, khi mà con người biết quên mình hy sinh cho hạnh phúc người khác, chia sẻ với người khác”.

Thì ra sự bình an, vui vẻ, hạnh phúc không phải do ngoại cảnh tạo ra, mà lại ở ngay trong chính lòng ta. Khi lòng ta an vui thì ngoại cảnh cũng đẹp đẽ.

Khi lòng ta bất ổn thì ngoại cảnh chỉ tạo nên sầu muộn. Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ!

Lòng ta chính là Thiên Đàng vậy!

Bình luận

Check Also

Còn đâu người anh rể lớp 64 – 65 Tiến Đức!!! Tưởng nhớ 30 ngày anh ra đi!!!

   Cuộc sống vẫn trôi đi như một dòng chảy hờ hững giữa muôn vàn …