ĐÔI VẦN THƠ của tác giả Ngô Đại Thành

    CÕI     ĐỜI

dt3

    Cõi đời  vụn  nát  phong ba
    Trầm luân  khổ  ải biết  mà vươn  lên.
 Thoảng  nghe  ngọn gió bên  thềm.
    Tiếng  ru hạnh phúc  vào miền Hư Vô .
 Hồn trong bóng tối   âm u
    Giật   mình  thức  dậy bay  vù  không  gian.
 Người  đi  trong  chốn hồn  hoang .
    Ta  về giửa cỏi Thiên  đàng  nguy  nga .
                                                                              Ngô  đại Thành .

HƯ  VÔ

đt10

 Với tay nhặt nắng vàng rơi .
Qua  khung cửa  sổ  thấy đời  long lanh.
 Tưởng  rằng núi  đá còn  xanh ,
Tưởng rằng  biển  mặn sẽ  thành  muối  khô .
 Ta  đi vào  cõi  Hư Vô
Bạc  tiền danh lợi xuống mồ  tay  không  .
 Giòng  đời  khi  đục khi  trong . 
Sao  ta tắm  mãi  trong  vòng trầm  luân ?
 Đục  trong  rồi  cũng hóa thân
Đời  ta  rồi cũng tan trong vĩnh hằng
                                                           Ngô  Đại  Thành
 
   
    

Bình luận

Check Also

Tản mạn – Nỗi niềm của một người con, làm dâu xứ Châu

“ Chỉ cần một người hiểu là bầu trời đủ xanh “ . Tạ ơn …