MÙA XUÂN MÂY BAY

MÙA XUÂN MÂY BAY

Tưởng nhớ Nguyên Hồng

Muôn kiếp phai tàn

Một cõi hư không

Thân thủ gian nan

Vạn thế bềnh bồng

Nhớ xưa:

Sóng gió đò đưa, bác với tôi bỗng dưng thành tri kỷ

Ba đào trao đổi, tôi và bác không ngờ dễ cảm thông

Từ đó phúc họa cùng chia

Đến nay may rủi đều cộng

Lên voi le lói vàng mắt sau trầy trật xới xáo

Xuống chó tiu nghỉu bù đầu trên túng quẩn chất chồng

Cuộc sống khó nhai, tôi thường tính toán theo kiểu Bào Thúc

Sự đời cố nuốt, bác cứ xuề xòa như cách Quản Trọng

Sinh lầm thế kỷ, tôi ì xèo bất nhẫn

Sống lẫn thời đại, bác vui vẻ hài lòng

Văn hay chữ đẹp, bác phát ngôn lưu loát

Thơ bèo phú bụi, tôi nói năng lọng ngọng

Bò qué trơ xương, bác cày bừa dưới ruộng

Cuốc mẻ lòi đời, tôi mổ tỉa trên đồng

Đổ mồ hôi sôi nước mắt, bác chắp tay vái dài hiện thực

Nếm gian lao trào máu họng, tôi cúi đầu khấn lạy viễn vông

Khoai cháy đen nồi, nhai một miếng, tôi lăn đùng ra chiếu

Chè chát xanh ly, tợp ba hớp, bác cười khì trên võng

Giàu sang vốn đã hết phần, bác nói sống ra sao chẳng được

Hàn vi có sẵn mấy vai, tôi bảo chết thế nào cũng xong

Thế thái đa đoan, tôi nào muốn ngứa miệng khinh chê

Nhân tình bạc bẽo, bác không ưa ngoác mồm chửi đổng

 vui cười 3

Ngứa miệng đôi khi méo mồm

Ngoác mồm nhiều lúc viêm họng

Ước gì ngày tháng thư thái tiêu dao

Được là sớm tối thanh thản lòng vòng

Chao ôi:

Nhân sinh là thế đấy, thua cả chim trời cái tổ

Nghĩa sự đều nơi đây, hơn mỗi bò rừng chút tông

Lội ngày lội đêm, gom góp lưng lửng nồi cơm vất vả

Cày năm cày tháng, ky cóp vơi đầy hũ gạo long đong

Sinh già ngoắc ngoải, bình sinh nào kẻ muốn

Bệnh tử lừ đừ, cơ sự mấy ai mong

Thời thế muôn sự cà kê

Thế thời một đám lêu lổng

Bác sinh nhằm tuổi rắn

Tôi đẻ trúng năm rồng

Gặp thời đại hạn, rắn lờ đờ như giun lạc chợ

Đúng buổi phong ba, rồng luẩn quẩn thành trùn trôi sông

Nguyện vọng bác thường mơ ảo

Hoài bão tôi đều kê khống

Trần ai một phút huy hoàng sao ít mật

Dương thế trăm năm cà gật nỡ lắm chông

Tiền hết gạo không, ba hồi bác chạy cong đuôi

Nước xa lửa gần, mấy lần tôi té chỏng gọng

Một đời lãng tử, tôi vẫn đang là chú

Trọn kiếp hào hoa, bác đã được làm ông

Chú lang thang trên hành trình phi nghĩa, những mong khám phá

Bác tà tà theo đại lộ vô vi, chỉ muốn thong dong

Rủ tôi đi phố mua sách báo, ví bác không có lấy nửa xu

Mời bác ra tỉnh uống cà phê, túi tôi chẳng vét ra một đồng

Mùa màng thất bát, bác vẫn e có ngày ở lỗ

Thời vụ tiêu điều, tôi cũng sợ đến hồi ăn lông

Bảy tám miệng cơm, lúa còn một giạ

Trăm ngã chi tiêu, mía được mấy vồng

Chỉ thấy cái nghèo giống như đám bụi đất đỏ

Dẫu biết cú giàu khác chi mớ bọt xà bông

Thế giới giờ đã thành căn nhà thiếu nóc che

Đời người nay cũng như chiếc thuyền đầy lỗ hổng

Sướng khổ vui buồn rồi cũng qua như mây trong gió

Phú bần tôn ti thì vẫn chôn theo mạ ngoài đồng

Dù tính phi nhân vẫn không thể nào xóa bỏ

Thì đạo làm người cứ phải làm sao vun trồng

Kiên nhẫn cuộc cờ đi chưa hết

Gắng gượng tuồng đời đóng cho xong

Đến nay:

Người loay hoay ở lại phàm trần, tàn lực chiến đấu

Kẻ thênh thang bước vào tiên cảnh, thoải mái chạy rông

Kể chi một thời ra đi tay trắng

Sá gì mấy thuở quay về chân không

Bác nằm ngáy nhẹ nhàng nhắm mắt thăng hoa

Tôi đứng im lạ lùng ngây người như phỗng

Trăm nẻo hạ giới phải lách qua cửa khép chật hẹp

Một lối thiên đường cứ xông vào cổng mở mênh mông

Lòng người phân lô đủ thứ sít sao

Lượng trời bao dung một cõi rất rộng

Tôi còn tục lụy cố thủ quanh mâm

Bác có linh thiêng hãy về trong mộng

Vô biên xin là cứu cánh

Hữu thể mong được thoát còng

Phúc lành con cháu

Hồng ân cha ông!

STROUMP

 

Check Also

Nài van Mẹ sầu bi

Thiên sứ chào, Mẹ đầy ơn phước. Hơn mọi người, diễm phúc trần gian. Mẹ …