TRƯỚC CÁI CHẾT CHỢT TÌM RA LẼ SỐNG!

Trong xã hội hôm nay, cuộc sống của người Kitô hữu dưới một góc độ nào đó, luôn phải chịu nhiều thiệt thòi trong công việc làm ăn, trong việc chọn lựa ngành nghề công việc và ngay cả trong việc sống chứng nhân hằng ngày…

Người ta đặt câu hỏi: chúng ta có thấy “vui” trong đời sống của người Kitô hữu không? Chúa có phải là tình yêu duy nhất của chúng ta không? Đâu là nguồn hạnh phúc của chúng ta? Đâu là phần thưởng dành cho người đã nổ lực trong cuộc sống? hay có lẽ chúng ta vẫn còn đi tìm…

Kathy xin chuyển đến với bà con và mỗi thành viên trong xứ Châu bài:

“ TRƯỚC CÁI CHẾT CHỢT TÌM RA LẼ SỐNG” không rõ tác giả. Hy vọng qua bài này, giúp chúng ta có cái nhìn tích cực khi gặp thất bại, ngã ngựa, chán nản, căng thẳng, đau khổ, bệnh tật…mất niềm tin, mất hy vọng… vào Chúa, bản thân và tha nhân.?!

Hy vọng qua đau khổ chúng ta cảm nhận được lẽ sống mà Chúa muốn chúng ta vui sống. Xin Chúa biến đổi cuộc sống chúng ta thành niềm vui, niềm hy vọng cho mọi người.

Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui “…Có lẽ với cuộc sống như vầy, vẫn có thể sống vui”. Niềm vui sẽ biến đổi bạn và tha nhân.

TRƯỚC CÁI CHẾT CHỢT TÌM RA LẼ SỐNG

Có một người thất chí, leo lên một cây anh đào, chuẩn bị nhảy từ trên cao xuống để kết thúc cuộc đời mình. Ngay lúc anh ta quyết định nhảy xuống thì trường học gần đó tan học.

Một nhóm học sinh chạy đến. Một bạn nhỏ hỏi: 

truoc-cai-chet-chot-tim-thay-le-song
            Chú làm gì trên cây vậy ?.. “Dù gì cũng không thể nói cho trẻ con biết mình sắp tự sát”. Thế là anh ta nói :Chú đang ngắm phong cảnh. Thế chú có thấy bên cạnh có bao nhiêu là quả anh đào không ? Một học sinh khác hỏi. Anh quay nhìn, thì ra mình cứ nghĩ đến việc tự sát mà không chú ý đến bao nhiêu là trái anh đào màu đỏ, nhỏ có, lớn có chung quanh. 

Các bạn nhỏ nói: Chú có thể hái anh đào giúp chúng cháu không ? chú chỉ cần lấy sức rung cành cây, anh đào sẽ rơi xuống. Chúng cháu năn nỉ chú đó ! Chúng cháu không leo cao như vậy được !

Anh có ý chần chừ nhưng không lay chuyển được các bạn nhỏ, đành phải ra tay giúp đỡ. Anh bắt đầu lay cây. Chẳng bao lâu, trái anh đào rơi xuống đất ngổn ngang. Dưới đất cũng tụ tập ngày càng đông các bạn nhỏ, mọi người vui vẻ và hưng phấn nhặt anh đào.

Sau một đợt huyên náo, các bạn nhỏ cũng dần ra về. Người thất chí đó ngồi trên cây, nhìn dáng vẻ vui mừng của các bạn nhỏ, không biết tại sao ý nghĩ muốn tự sát không còn nữa. Anh hái một ít trái anh đào chưa rớt xuống đất, nhảy xuống và mang anh đào từ từ đi về nhà.
           Ngôi nhà vẫn cũ kỹ rách nát, vợ con anh vẫn như hôm qua. Nhưng bọn trẻ vui mừng khi trông thấy ba mang anh đào về. Khi cả nhà quây quần, ngắm nhìn các con vui vẻ ăn anh đào, bỗng anh cảm thấy có một nhận thức mới làm cho anh cảm động, anh nghĩ bụng: “Có lẽ với cuộc sống như vầy vẫn có thể sống vui…” Chỉ nói riêng về những đứa bé thơ ngây thiếu vắng tình cha thôi, việc người cha từ chối cuộc sống đã là một điều sai lầm không thể chấp nhận được. Anh không nhận ra được rằng hai đứa con lành mạnh của anh chính là món quà quý báu mà tạo hóa trao ban.

 “Ngôi nhà vẫn cũ kỹ rách nát, vợ con anh vẫn như hôm qua”, còn anh thì đã khác, anh đã đổi mới. Bây giờ anh mới “hiểu ra” hạnh phúc tiểm ẩn trong chính anh mà anh muốn lánh xa.

     “Có lẽ với cuộc sống như vầy vẫn có thể sống vui…”. Và như thế, anh nhận ra bổn phận và trách nhiệm của mình. Anh có thể mang lại niềm vui cho người khác. Anh nhận ra, anh sống có ích cho cuộc đời.

 

Lòng tự hào trong chính anh cho anh biết tự trọng. Sống không chỉ vì mình, mà còn vì tha nhân, vì cuộc đời nữa. Sao anh lại tự tử khi gia đình anh còn đó ? Anh phải hãnh diện vì bổn phận và trách nhiệm của mình, và, vì bổn phận và trách nhiệm, anh phải sống, và vui sống .

Check Also

Phải chăng, Mục tử đã quên “mùi chiên” trong mùa dịch Covid??

Như chúng ta đã biết, sự khủng khiếp của Đại dịch Covid 19 đã làm …