Đừng xét đoán!!!

 Vừa nhận được điện thoại, nam bác sĩ vội vã tới bệnh viện. Ông khoác vội trang phục phẫu thuật và tiến ngay tới phòng mổ. Lúc đó, người cha của cậu bé sắp sửa phẫu thuật đang ngồi đợi tại cửa phòng. Vừa nhìn thấy bóng bác sĩ, người cha nói ngay : “Tại sao giờ này ông mới đến?

Ông không hay biết con trai tôi rất nguy kịch sao? Thực lòng ông có trách nhiệm nghề nghiệp không vậy?” 

Bác sĩ điềm tĩnh trả lời : “Thật xin lỗi, lúc này không phải ca tôi trực nên tôi không có mặt tại bệnh viện. Thế nhưng vừa nhận được điện báo tôi đến ngay đây… Và lúc này tôi muốn tịnh tâm một chút để chuẩn bị phẫu thuật”.

Người cha giận dữ : “Tịnh tâm à?! Giả như con của ông đang nằm trong phòng cấp cứu thì ông có tịnh tâm được không? Nếu như con trai ông sắp chết, ông sẽ làm gì?”

Vị bác sĩ lại mỉm cười trả lời : “Tôi sẽ nói điều mà ông Gióp đã nói trong Kinh Thánh: ‘Thân trần truồng sinh từ bụi đất, tôi sẽ trở về bụi đất thân trần truồng. Chúa đã sinh ra, Chúa lại lấy đi, xin chúc tụng Chúa’. Những bác sĩ không có khả năng giữ lại mạng sống. Ông hãy đi và cầu nguyện cho con trai ông. Chúng ta sẽ nỗ lực hết mình và cậy trông vào ân sủng Thiên Chúa”.

“Khuyên lơn người khác khi mà bản thân mình chẳng dính dáng gì xem ra quá dễ dàng”. Người cha phàn nàn.

Cửa phòng phẫu thuật đóng lại. Vị bác sĩ miệt mài vài giờ liền trong phòng mổ. Và ông rời khỏi phòng phẫu thuật trong niềm hạnh phúc: “Cảm tạ Chúa. Con trai ông đã được cứu. Nếu muốn biết thêm chi tiết, hãy hỏi cô ý tá vừa giúp tôi”. Không chờ câu trả lời của người cha, vị bác sĩ tiến thẳng và rời khỏi bệnh viện. 

Ngay khi nhìn thấy dáng dấp cô y tá xuất hiện, người cha nói ngay :

“Loại người gì mà lại cao ngạo đến như thế kia chứ! Thậm chí ông ta không thèm dành vài giây trả lời cho tôi biết hiện trạng con trai tôi”.

Cô y tá cúi xuống, tuôn trào nước mắt, trong xúc động, cô chậm rãi trả lời: “Con trai duy nhất của bác ấy mới qua đời hôm qua do một tai nạn. Hôm nay bác ấy đang lo tang sự cho cậu. Thế nhưng vừa nhận được điện báo bác ấy tới  ngay để cứu con trai ông. Bây giờ thì bác ấy trở về tiếp tục lo hậu sự cho đứa con yêu quý của mình”.

Các bạn ơi! hãy khoan , đừng vội kết án ai. Vì bạn không biết được cuộc sống của họ thế nào cũng như điều gì đang diễn ra trong tâm hồn họ và những gì họ đang phải nỗ lực vượt qua.

Sưu tầm

 Đừng phán đoán chủ quan

          Ngày xưa, bên nước Tống có một người rất giàu. Ông xây tường thành cao chung quanh nhà ông để đề phòng kẻ gian xâm nhập. Một hôm mưa to gió lớn, một cây bên đường ngã làm tường thành nhà ông đổ đi một khoảng.

          Người con thấy thế nói: “Thưa cha, xây tường lại ngay đi, nếu không trộm sẽ vào”.

          Người láng giềng thấy tường đổ cũng sang nhìn và bảo: “Này bác, không che ngay tường lại, e có trộm vào”.

          Tường chưa kịp sửa chữa lại, ngay đêm đó nhà ông phú hộ bị trộm đến thăm. Sáng ra khi hay nhà bị mất trộm, ông khen người láng giềng gian xảo, lợi dụng thời cơ xâm nhập gia cư lấy trộm đồ đạc của ông.

          Kính thưa quí vị các bạn thân mến!

          Những suy luận của con người chúng ta thường hay di một chiều, theo những thiên kiến có sẵn trong đầu. Cùng một câu nói, nhưng người cha khen người con  mà nghi ngờ người láng giềng là vì ông nghĩ người con là con trong nhà thành phần của gia đình trong nhà ông, là người bảo vệ tài sản chung của gia đình ông. Trong khi đó người láng giềng là người ngoài cuộc. Ông không bao giờ muốn họ biết được của cải bên trong nhà ông. Ông sợ họ dòm ngó. Ông nghi ngờ họ tham lam.

          Người phú hộ phán đoán thao chủ quan: “Yêu ai yêu cả đường đi, ghét ai ghét cả tông ty họ hàng”.

          Đó là thói thường của người đời: khi yêu ai thích ai, thì bất cứ cái gì người đó nghĩ, noi hay làm đều đúng cả. còn khi không thích ai thì tất cả những người đó đã làm, đang làm và sẽ làm đều chỉ đáng đổ sông đổ biển mà thôi. Bao nhiêu cuộc đổi đời, bao nhiêu hoàn cảnh lên voi xuống chó, cho chúng ta thấy rõ thái độ đó của con người.

          Thế giới này chỉ được bình an, nhân loại chỉ hưởng được hạnh phúc, khi mỗi người biết ra khỏi vỏ ích kỷ của mình, và đặt mình vào trong hoàn cảnh của người khác để phần nào hiểu được họ. Chớ đừng phê bình, chỉ trích, thẳng tay phán đoán người này người khác theo những suy nghĩ của mình. Sống trên đời mỗi người đều có lý do để làm điều họ đang làm.

          Lạy Chúa.

          Chúa đã chỉ cho chúng con một khuôn vàng thước ngọc để sống ở đời giữa anh chị em chúng con: “Những gì chúng con muốn người khác làm cho chúng con, hãy làm cho người khác. Và những gì chúng con không muốn người khác làm cho chúng con, thì đừng làm cho họ”.

          Xin Chúa giúp chúng con biết làm việc lành cho người khác, như con muốn họ làm cho chúng con.

          Xin Chúa giúp chúng con luôn tỏ ra thiện cảm và hiểu được người khác, như chúng con muốn họ hiểu được chúng con.

          Xin giúp chúng con biết khuyến khích nâng đỡ người khác, như chúng con muốn họ khuyến khích, nâng đỡ đỡ chúng con.

          Xin cho chúng con biết cư xử công công bình với người khác, như chúng con muốn họ cư xử công bình đối với chúng con.

          Xin cho chúng con biết tha thứ cho người khác, như chúng con muốn họ tha thứ cho chúng con.

          Trước khi chúng con phê bình chỉ trích, nói lời thiếu bác ái với ai, xin cho chúng con hiểu được như thế nào là bị phê bình chỉ trích.

          Suốt đời chúng con, xin cho chúng con biết noi gương Chúa Giêsu

          Đấng luôn làm sự lành

          Đấng đến để phục vụ

          Đấng luôn tha thứ, tha thứ cho cả những kẻ thù ghét đóng đinh Người vào thập giá.

          Chúng con hết lòng cầu xin Chúa.

          Xin Chúa nhậm lời chúng con.

Sưu tầm

Bình luận

Check Also

Con chim mù!!!

Nơi khu vườn anh nhà văn nọ có một cây si rất rậm rạp, xanh …