Tản mạn Chuyện Linh mục lấy vợ – Phần I

TẢN MẠN

LINH MỤC LẤY VỢ !!

GIa Cát Lòa

LM lấy vợ1

  • Thời gian gần đây, thấy có vài vị đề cập đến chuyện LM lấy vợ. Hôm nay Lão đọc xong email của một ông tu xong, về việc LM lấy vợ, Lão ngồi nghĩ lung tung một hồi, rồi phát lên cười đến chảy nước mắt. Bà Lòa từ trong bếp bước ra, thấy Lão ngồi cười một mình mà hai con mắt ướt nhẹp, tưởng đâu Lão bị ma nhập, hay là già cả rồi tự dưng phát điên, nên bả hỏi:

  • — Chuyện gì mà ông vừa cười vừa khóc một mình? Bộ nhớ chuyện “phong lưu” hồi trai trẻ hay sao vậy ông già?

  • Lão trả lời bả:

  • — Chuyện bí mật, không liên can gì tới tình cũ, không dính líu gì tới “người xưa”, càng không động phạm gì tới bà! Dẫu có nhớ chuyện xưa, thì chỉ có cười ngất, chớ làm gì phải khóc, vì tui đâu có bị thất tình hay bị ai “đá” bung be sườn hồi nào đâu mà khóc hận! Bà cứ để yên cho tui cười, tui khóc mình ên cho đã. Hôm nào quởn, tui kể cho bà nghe.

  • Bả cầm cuồn giấy và chai Windex quày quả trở vô bếp để lau chùi tiếp. Lão thấy vừa cười vừa khóc một mình không đã, cho nên mở máy đánh lóc cóc cho thiên hạ đọc chơi.

  • LM lấy vợ, là chuyện người ta bàn ra tán vào, tốn hỏng biết bao nhiêu nước miếng, giấy mực, và nó đã xưa như trái đất. Lão không có khả năng mổ xẻ chi li, bằng những lý lẽ cao siêu, mệt lắm! Lão chỉ muốn viết vài ý tưởng rất tầm phèo, rất đời thường, ai đọc cũng hiểu, ai nhìn cũng thấy, mới lóe lên trong đầu, làm cho Lão vừa cười vừa khóc, vậy thôi. Ai khen, chê, kệ họ!

  • Tại sao Lão vừa cười vừa khóc khi nghĩ tới LM có vợ? Nhiều ý do lắm:

  1. Cách xưng hôLM lấy vợ2

  • Giáo dân gọi LM là cha. Vậy gọi “bà LM” là gì? Gọi mẹ? Gọi má? Hỏng dám đâu! Phụ mẫu của LM, được người ta nâng lên thành “ông bà cố”, Lão đã thấy chướng lắm rồi. LM được phong thánh chức, gọi là cha, là ông, là gì gì…. cũng được, nhưng cha mẹ của LM đâu có chức gì, cũng chẳng bà con ruột thịt, mắc mớ gì phải gọi “ông bà cố”? “Bà LM” chỉ lấy LM, cũng chỉ thuộc “diện ăn theo”, chớ có được phong bất cứ chức thánh nào mà bắt người ta gọi bằng mẹ, bằng má! Hỏng gọi như vậy, thì gọi bằng gì? Thím Hai, cô Ba, chị Tư, em Năm, cháu Bảy,…? Nghe cũng tức cười làm sao! Gặp cha sở đèo bà xã đi shopping, giáo dân chào làm sao? Chào cha, Chào má! Chào cha, chào thím Hai! Chào cha, Chào cháu Tư! Chào làm sao mới khỏi thấy kỳ cục? Lão không nhịn được cười.

  • LM có vợ được, thì GM cũng có vợ được. Why not? Vậy vợ của Đức cha phải gọi bằng gì? Đức mẹ? Đức bà? Hỏng dám đâu! Bỏ qua đi Tám! Hỏng có Lão trong đó rồi! Gặp Đức Cha chở bà xã đi hóng gió, giáo dân chào làm sao? Bà xã của Đức cha ỏng ẹo đòi tháp tùng để coi ông xã mũ gậy xức dầu, ban phép Thêm sức. Họ đạo, giáo dân phải chiêng trống chào đón kiểu gì coi cho được? Đức cha bận áo lễ, mũ gậy đại trào, có “Đức mẹ” kè kè một bên, hay lót tót theo sau, tay dẫn, tay bồng,… còn ra thể thống gì? Lão lại cười.

  • Cách xưng hô thật ra chỉ là chuyện lớn ở VN, chớ ở các nước khác, nó nhỏ xíu, đâu có thành vấn đề. Cứ “you”, “vous”, “nị”… là xong. Để Lão viết tiếp vài chuyện lớn hơn chuyện xưng hô nhiều.

  1. Vỡ đê

  • Cha sở đang dâng lễ trên bàn thờ, có người ghé tai bỏ nhỏ: “Bà xã của cha đang chuyển bụng! Gấp như lửa cháy rừng công viên Yosemite ở California, như tsunami ở Nhật tràn tới ngạch cửa, như đê sông Hồng sắp vỡ, không cách gì nín được!” Nghĩ tới cái gương mặt tái xanh, mất hồn của cha sở, Lão lại không nhịn được cười.

  • Cha làm sao bi giờ? Dâng lễ tiếp hay bỏ bàn thờ, bỏ giáo dân, vắt giò lên cổ mà chạy về đưa vợ đi “xưởng đẻ” để “tranh thủ” đẻ cho kịp?

  • Vợ đẻ là chuyện lớn, rất lớn, vô cùng lớn, không có chuyện gì lớn hơn! Vợ đẻ mà không lo, không dòm tới? Cha sở liệu hồn! Sau khi đẻ xong, “mẹ tròn con vuông”, bà xuất viện rồi, sẽ “tính sổ” xồng phẳng! Chuyện “cấm vận” đầu tiên chắc ăn như bắp là cha sở sẽ ca bài “muôn đời ngủ sofa”!

  • Tiếp tục dâng lễ, mà lòng trí cứ nghĩ tới chuyện vợ đẻ, tới đứa con sắp chào đời, trai hay gái, đẹp hay xấu, nguyên vẹn hay tật nguyền,… thì lời nguyện nào bay lên tới Thiên Nhan đây? Kẹt dữ lắm! Khóc không được, cười cũng hỏng xong cha sở ơi! Lão không cười, mà bật khóc.

  1. Lương bổngLM lấy vợ4

  • LM ở Mỹ lãnh “lương chết đói”. Tu mà! Giàu có thì dễ xuống hoả ngục lắm, Chúa nói vậy. Phúc Âm nào, đoạn nào, câu mấy, Lão quên mất, mà cũng làm biếng tra quá. Ai siêng thì tự đi lục mình ên đi!

  • Ở VN, các họ nghèo không tiền bổng lễ, LM “te tua”. Có thêm vợ con đùm đề, làm sao mà sống? Hỏng có chuyện “một mái nhà tranh, hai trái tim vàng” đâu! Ở Mỹ, lương LM xài một mình còn không đủ, lấy đâu nuôi vợ nuôi con? Rồi mua xe cộ, cho con cái học Đại Học, phải mua bảo hiểm sức khoẻ,… Sau cái vụ Obamacare, người nào người nấy “trắng dờ con mắt” vì bảo hiểm cũ bị cắt, bảo hiểm mới giá tăng gấp đôi, làm sao mà lo nổi cho cả gia đình vợ con cha sở! Những kẻ đã từng “hồ hỡi phấn khởi” tin theo ông “Tổng lèo”, giờ này khóc hận!

  • Tiền của nhà thờ là tiền từ bá tánh. Dùng vào việc mục vụ, bác ái, không thành vấn đề, nhưng dùng để nuôi cả một gia đình của LM từ A đến Z, thì coi bộ hỏng ai thèm móc túi đâu! Hỏng dám đâu! Hỏng có Lão trong đó đâu!

  • Chưa nói tới, nếu lỡ gặp “bà LM” xảnh xẹ, ham chưng ham diện, ham mode thời trang, ham shopping, ham hàng hiệu, cha sở đào đâu ra tiền để cung phụng? Gặp bà LM ham vàng vòng, hột xoàn (đàn bà mà không ham mấy thứ quỉ đó mới là lạ), thì cha sở còn “chết lớn” hơn nữa!

  • “Đói ăn vụng, túng làm liều”, cha sở sẽ tìm cách xoay sở. Xoay cách nào? Trời biết! Lão chỉ âm thầm cầu nguyện cho cha sở đừng đi… ăn trộm, mà… ủ tờ! Lão khóc tiếp.

  1. Hoạn Thưghentuong-tam-eva4

  • Nếu cha sở lỡ cưới nhầm một bà Hoạn Thư thì sao? Đàn bà không ghen cũng giống như ớt hỏng cay? Ớt nào mà chẳng cay? Trời ơi! Lão thiệt không dám tưởng tượng tiếp! Tối ngày ghen bóng ghen gió! Cha giảng mà nhìn về phía phe kẹp tóc, thì sau lễ sẽ “dậy sóc Bom Bo”! Gặp bà “chằng lửa” thứ thiệt, bà nổi cơn “tam bành lục tặc”, không chờ tan lễ, mà quậy liền tức khắc, thì “trời long đất lở”, nhà thờ trở thành cái chợ! Đàn bà mà chịu quậy, sẽ “coi trời bằng vung”, đừng hòng có ai can được! Nhà thờ, giờ lễ, bà cóc có care! Chơi luôn! Cần nắm tóc, xé áo quần cái con “hồ ly tinh” dám “đá lông nheo” với ông chồng LM của bà, bà cũng chơi xả láng, chơi tới nước! Lão lại khóc.

  1. Chuyện phòng the

  • Tình dục trong đời sống hôn nhân là chuyện “thiên kinh địa nghĩa”. Nếu cha sở vừa cưới một cô vợ trẻ, nõn nà, thơm như múi mít, lễ nào cũng quì bàn đầu xem chồng làm lễ, thì cha sở làm sao mà dâng lễ? Vừa dâng lễ, vừa nhìn vợ, vừa phát… thèm! Đàn ông nhìn đàn bà mà “chảy nước dãi”, là có tội rồi. Chúa nói vậy! Ai siêng thì chạy đi kiếm cuốn Phúc Âm ra, tra coi đoạn nào, câu nào dùm cho Lão làm phước. Chồng nhìn vợ mà “thèm”, thì không phải là “nghĩ bẩn”, mà nó hoàn toàn “hợp pháp” qua bí tích Hôn phối. Nhưng ông chồng LM đang dâng lễ mà “nổi chứng ngựa”, thì dù hợp pháp, nó cũng vô cùng kỳ cục! Nó “tục hoá” chốn thánh, giờ thánh! Lạy Chúa tôi! Tội lỗi! Tội lỗi! Hỏng được đâu! Hỏng được đâu! Lão khóc rống.

  1. Tò le

  • “Bà LM” cũng có bạn có bè. Hứng chí lên tâm tình với chị em bạn thân chuyện phòng the. Lỡ họ không kín miệng, đem tung lên YouTube, Facebook, Twitter,… thì cha sở sẽ nổi tiếng không thua gì nàng Paris Hilton! Cô tiểu thơ “giàu trong trứng giàu ra” đó, của cải do thừa hưởng thì nhiều vô kể, nhưng “của trời cho”, nhìn kỹ cũng không hơn con khô mực bao nhiêu. Vậy mà chịu khó đem cái clip phòng the, khoe cái vốn luyến rất khiêm nhường đó, cũng nổi đình nổi đám một thời trên Net. Đã nổi tiếng vì giàu, nàng đem khoe ba cái chuyện đó, nàng lại càng nổi tiếng hơn. Còn cha sở mà đem chuyện đó ra khoe, chỉ có độn thổ! Phải đội cái gì để giấu được mặt mũi đây! Chúa ơi! Còn gì mặt mũi, còn gì tôn nghiêm cha sở của con! Con làm giáo dân cũng phải đội cái gì đây! Lão khóc nữa.

  1. Cơm không lành, canh không ngọtghentuong

  • Mưa thuận gió hòa, trong ấm ngoài êm thì thôi. Lỡ giông tố nổi lên, vợ chồng cha sở “cơm lạnh, canh thiu”, chửi bới nhau như cơm bữa thì sao? Đời sống vợ chồng, có gia đình nào mà “chén dĩa không bay”, hay nhiều lần “nhà cháy”? Ai khuyên cha sở, ai khuyên “bà LM”, ai chữa cháy cho gia đình cha? Cha dạy con chiên của mình thương yêu, bác ái, hoà thuận, mà cha “tề gia” hỏng xong thì còn dạy ai? Ừa! Cha tốt lành, tại “bà LM” luôn gây sự, chớ nào tại cha! So what? Cha tự lựa vợ, gặp “bến đục”, cha có bỏ để kiếm “bến trong” được không? Chết cứng cha ơi! Cha khóc. Lão cũng khóc.

  1. Ly dị

  • ly dị

  • Lỡ bà LM hết thương LM, nhứt định dẫn cha sở ra trước quan toà, đòi “đường anh anh đi, đường em em đi”, thì cha sở làm sao? Ở Mỹ tỉ lệ ly dị đến 50% đó! Ai dám bảo đảm LM và bà xã sẽ sống đến răng long tóc bạc mà không trở chứng, không quay lưng đá giò lái? Ngặt à! Gắt củ kiệu lắm chớ hỏng phải chuyện chơi đâu! Giáo Hội đang nhức óc ba cái vụ giáo dân ly dị. LM mà ly dị thì Giáo Hội sẽ xử làm sao? Làm sao giải phép hôn phối cho LM? Lão không tưởng tượng được! “LM ly dị” là những từ có lẽ không bao giờ có trong tự điển!

  • Chúa dạy “một vợ một chồng”. LM thay mặt Chúa dạy lại con chiên “một vợ một chồng”, vì “những gì Thiên Chúa ràng buộc, không ai có quyền tháo gỡ”. Vậy làm sao LM có thể được biệt đãi hơn giáo dân trơn? Đây có lẽ mới là lý do quan trọng nhất trong các lý do để GH cấm LM lấy vợ. Muốn LM không ly dị, cách hay nhất, không có cách nào hay hơn, đó là cấm LM lấy vợ. That’s it!

  • Giả dụ, chỉ giả dụ thôi, chuyện ly dị trơn tru cả phần đạo lẫn phần đời. Thời gian chờ ly dị, giáo xứ sẽ chia thành hai phe, một bên binh cha sở, một phe binh “bà LM sở”. Lời qua tiếng lại, đại chiến triền miên!… Giáo xứ loạn! Sau khi ly dị, sẽ đến chuyện tiền cấp dưỡng cho mẹ con bà trước, tiền nuôi con bà sau? Rồi con anh, con em, con chúng ta, sau khi có “thuyền mới”,… Ôi! Trăm ngàn chuyện! Vậy còn lòng trí đâu, giờ nào cho Chúa, cho con chiên? Cha sở ly dị xong, chắc cũng phải vô nhà thương điên để trị bịnh tâm thần đã tới thời kỳ chót! Lão khóc rống!

  1. Sư tử Hà Đông

ghentuong1

  • Cha sở quyền uy hét ra lửa. Cha sở cưới nhầm bà vợ “chằng ăn trăn quấn”, dữ như “chằng lửa”. Dằn lòng không được, cha xáng cho bả mấy bộp tai. Bả bấm 911, gọi police đến còng tay cha sở nhốt vô tù, thì ai làm lễ, ai giải tội, ai lo chuyện hội đoàn của nhà xứ? Đàn bà có người hiền người dữ, mà thường là dữ, đa số dữ. Xác suất để LM kiếm được một bà vợ hiền, nó nhỏ như hột cát! Lão tận mắt thấy, có một bà hồi còn làm bà phước, mặc áo dòng, tay lần chuỗi, hồn phiêu diêu,… như thần, như tiên, như thánh. Đúng là “hiền như ma sơ”! Đạo đức như bà phước! Nhưng khi hoàn tục, cởi áo dòng ra làm người phàm, lấy chồng, sinh con, tự nhiên đanh đá, chanh chua, ích kỷ, nhỏ mọn, y như… đàn bà thiệt! Tu nhiều năm còn dzậy, huống hồ không tu! Lão nói chỉ thấy có một người, chớ hỏng phải gom hết mấy bà phước tu xuất đâu! Bà Nghiệm, bà Châu, cô Diễm Trang, và mấy bà phước tu xong của phe ta, bà nào bà nấy hiền như cục bột, chắc chắn hỏng có hè nhau đánh hội đồng Lão? Một bà, Lão chống cũng không nổi vì tuổi già sức yếu! Lão còn xí quách đâu mà chống đỡ cả một đội quân hùng hậu!

  • Nghĩ tới chuyện cha sở “dến” nhằm một bà chằng thứ thiệt, Lão khóc nữa.

  • Xem tiếp phần II

Check Also

Con chim mù!!!

Nơi khu vườn anh nhà văn nọ có một cây si rất rậm rạp, xanh …