Về Quê…..

Sài Gòn ơi! Dù rất mến, rất thương!

Tạm từ giã em về quê với mẹ

Tạm xa cách để Sài Gòn thêm nhẹ

Bớt một người, bớt đi khẩu phần ăn.

Thoáng rộng chỗ, cũng giảm nhẹ khó khăn

Từ giọt nước đến hạt gạo… con cá…

Bớt một người sớm trông về bốn ngả

Ngóng đợi chiều cơm từ thiện… mớ rau.

Người Việt ta truyền thống vốn thương nhau

Như nhiễu điều phủ giá gương muôn thuở!

Tạm xa cách! Mà nghe lòng nức nở!!!

Bóng thị thành dần khuất dưới hoàng hôn.

Em về quê, về sống giữa xóm thôn

Về quê nghèo mẹ già đang trông ngóng

Bao nỗi lo làm tâm hồn lắng đọng

Dịch lan tràn em biết phải làm sao!?

Bao cảnh đời chung cảnh ngộ lao đao

Lòng trĩu nặng chút đồng lương ít ỏi

Chặng đường xa làm chân chồn gối mỏi

Từng đoàn người lặng lẽ xuyên màn đêm.

Sông Sài Gòn nhớ chiều nước chảy êm

Khi thế giới dịch bệnh chưa xuất hiện

Giữa Sài Gòn tiếng nói cười thân thiện

Nét giao hòa duyên dáng Bắc, Trung, Nam.

Em về quê mong ngày mai nắng ấm

Mong Sài Gòn dịch bệnh sớm lùi xa

Mong niềm vui sớm về giữa muôn nhà

Mong cả nước được an hòa mãi mãi.

Để bao người không còn lo bươn chải

Vì miếng cơm vì manh áo cơ hàn

Em về quê mà nghe lòng nát tan

Khi khắp chốn dịch bệnh đang bùng phát.

Em về quê lòng e ngại nhút nhát

Sợ em về làm dịch bệnh lây lan

Sẽ cách ly để mọi người bình an

Yên tâm nhé! Phút nhủ lòng…bối rối!

25/07/2021

Suối Ngàn

Check Also

Màu hoa bằng lăng tím đọng mãi trong tôi…

Đã 5 năm trôi qua, đi lại trên con đường vào trại gà thôn 8, …