Chuyện nhà tôi…

Đừng quá tiêu chuẩn hoá, mà làm khó vấn đề…

          Bây giờ, mỗi khi có ai đến vui chuyện, mẹ thường khen đáo, khen để con dâu mẹ đủ điều. Thấy vậy bố bảo: “Ngày trước, nếu theo tiêu chuẩn của mẹ mầy, thì có phải con trai mình bỏ sót đứa con dâu đáng tiếc rồi không?”. Mẹ cười chữa thẹn: “Thì tôi đặt ra tiêu chuẩn như vậy, là cốt để cho con trai mình lấy được người toàn vẹn ấy thôi!”.

          Ngày đó, khổ nỗi mẹ phải đau đầu vì bốn ông tướng lớn bằng đầu nhau mà không đứa nào rục rịch lấy vợ cho mẹ bế cháu nội cả. Trong khi bạn bè ai cũng có cháu nội, ngoại đông vui, mà bố mẹ cũng đã bước sang tuổi “lục tuần nhĩ thuận” rồi, bảo sao mẹ không sốt ruột mới là lạ.

Cuối cùng, mẹ phải ra tối hậu lệnh cho anh cả – 34 tuổi, phải lấy vợ gấp trong năm nay. Anh cả hiền hoà dễ tính, mẹ bảo sao nghe vậy; chỉ phải tội mê công ăn việc làm nên để qua cái tuổi máu lấy vợ mất rồi.

          Lần đầu tiên, anh đưa về một cô, khiến mẹ kịch liệt phản đối: “Con gái gì mà ngỗ ngược, không phép tắc, nền nếp, gia phong”. Anh cả nể mà chiều mẹ. Lần sau anh đưa về cô khác, thì mẹ chê: “Con gái gì mà yếu ớt mỏng dòn xanh như tàu lá, không có sinh lực”. Lần khác mẹ chê: “Không có công ăn việc làm, ở nhà nuôi con thì lấy gì ăn”. Ba lần đưa con gái người ta về mẹ đều chê, khiến anh cả nản lòng bảo với mẹ: “Thôi thì mẹ lấy vợ dùm con, chứ con chịu không theo nổi tiêu chuẩn của mẹ đâu”.

Thấy thế, bố phải vào cuộc để khuyên mẹ: “Chuyện vợ con, bà nên để nó tự quyết định, chứ cứ theo tiêu chuẩn của bà thì nó làm sao lấy nổi vợ, mà chắc gì con mình đã toàn vẹn mà đòi hỏi con người ta phải theo đủ bốn tiêu chí của bà”. Cuối cùng mẹ phải xuống nước: “Thôi thì anh ưng cô nào tôi cưới cho anh tuốt”.

Mãi về sau anh đưa về một cô, mà mẹ hoàn toàn ưng ý mọi tiêu chuẩn: Sức khoẻ, gia phong, công ăn việc làm, chỉ có điều là ngoại đạo, nhưng gia đình đàng gái đồng ý cho theo đạo. Hình như đó là tiêu chuẩn tối kỵ của mẹ, khiến mẹ phản đối kịch liệt: “Anh đã khô đạo, lấy thêm con vợ ngoại đạo có mà bỏ đạo cả đôi”.

Bây giờ thì bố phải lên tiếng hoà giải: “Chi bằng mà lấy được người cùng đạo cho dễ bề đôi bên giữ đạo để giáo dục con cái theo đạo, nhưng lấy người ngoại theo đạo cũng có cái hay của nó; Như thế chúng ta lại làm thêm được công việc truyền đạo cho một người ngoại sang đạo thì cũng tốt chứ sao!”. Bất đắc dĩ lắm mẹ mới phải chịu. Nhưng ngờ đâu, từ ngày con dâu về đến nay, đã hơn 5 năm rồi mà sáng nào con dâu cũng đi lễ sáng, khiến mẹ hài lòng lắm! Bố chọc mẹ: “Không chừng, bây giờ con dâu lại đạo đức hơn mẹ chồng rồi đấy!”.

          Cho nên trong cuộc sống, đôi khi chúng ta cũng đừng quá cứng ngắc cầu thị với những tiêu chuẩn mình đã đề ra, mà tự làm khó dễ cho ngay chính bản thân mình.

Thiên Lương

Check Also

Cây Bằng Lăng già rũ bóng, vẫn đứng đó với những cuộc tiễn biệt…

Không biết từ bao giờ, cây bằng lăng đã hiện diện trước cổng nghiã trang …