Lều Thơ – Quán Văn

Lời nói dối của Cha…

Đến bây giờ gần quá nửa cuộc đời Mới nhận ra Cha cũng từng nói dối Bữa cơm ngày xưa đơn sơ mỗi tối Con cá gầy Cha chỉ chọn đầu thôi Mấy đứa con lại thắc mắc liên hồi Sao Cha ăn đầu, nhiều xương dễ hóc.? Cha bảo, già rồi …ăn đầu …bổ óc Ăn đầu nhiều sẽ …

Read More »

Tương giao

Đông tràn về trên khắp miền đất thánh Gió lã lơi làm cây cỏ giật mình Ta vô tình dẫm lên lá thu phai Vẳng bên tai chim ca khúc bi ai Nghe não nề xót xa buồn tê tái Chim thét đau khi lẻ bầy lạc bạn Người xa người nuốt lệ khóc ly tan Nắng trốn ngủ hoàng …

Read More »

Chúa trách con….

CHÚA  TRÁCH CON  Đã  nhiều  lần  Chúa  nhìn con trách móc :  Con hởi con sao con nỡ vô tình .  Chung quanh con  biết bao người  đang khóc  Phải yêu người tựa yêu chính  thân  mình .       Bản  thân con Chúa thương cho khỏe mạnh .       Gia  đình  con có cuộc sống  dồi …

Read More »

Nỗi niềm…

Nỗi niềm…. Thu tàn nhường lối Đông qua Lá vàng gió thổi lìa xa cội già Dương trần một thoáng xót xa Nhớ về tiên tổ mắt nhòa lệ cay Rưng rưng con đứng chắp tay Cuộn tình trong khói hương bay theo dòng Một đời thôi thế cũng xong Yên vui an nghỉ hòa trong đất trời Nơi miền …

Read More »

Châu Sơn cội nguồn

Châu sơn ta xứ, Nghệ quật cường. Cả làng quen biết, sống yêu thương. Chôn rau cắt rốn, cùng một chốn. Uống chung nguồn nước, tại cố hương.             ### Châu sơn ngày ấy, thật đau thương. Đất nước loạn chia, đôi ngã đường. Người Nam kẻ Bắc, sầu ly tán. Di cư vô mãi, …

Read More »

Phi Nhung – Cánh hạc bay về miền Bồng lai…

Một cuộc đời – đã vụt qua. Tịnh Bình như gió đã hòa vào mây.(1) Tiếng ca vang vọng đong đầy. Bay vào cõi khác thương thay kiếp người. Bóng hồng nhỏ nhắn xinh tươi. Giờ về khuất nẻo muôn đời vắng xa… Còn đâu tiếng hát mượt mà . Giọng vàng trong trẻo như là trời xanh. Nhân sinh …

Read More »