Bài Thơ Vĩnh Biệt Vợ!!!

Bài thơ vĩnh biệt vợ

của Mạnh Trọng Niệm

Trước khi lên đoạn đầu đài

Trước giờ vĩnh biệt mấy lời gửi em

Từ hôm vụ Hưng Yên tan rã

Anh cùng em đôi ngã chia lìa

Từ ngày bó cánh ra đi (bị trói cặp cánh)

Là anh đã biết không về nữa đâu

Bao nhục nhã đớn đau gian khổ

Biết trước rồi, biết rõ từ lâu

Giờ này vinh dự biết bao

Sắp dâng cho Chúa máu đào của anh

Anh chỉ tiếc công trình dang dở

Chưa hoàn thành bị vỡ tan hoang

Con thuyền Giáo hội Liên Đoàn

Trước muôn sóng gió biết van ai chèo

Các bạn lái thân yêu gan dạ

Người cùng anh, kẻ đã tù đày

Ước gì tất cả về đây

Thét lên một tiếng cho thây tan tành

Này em yêu của anh, em hỡi

Bức thư này lúc tới tay em

Là khi anh máu cạn tim

Là say một giấc muôn nghìn vạn thu

Anh chết đi lao tù sẽ thoát

Chuỗi đau thương chua chát sẽ lìa

Chuỗi đời xiềng xích sầu bi

Chết về với Chúa đòi gì nữa em

Này em ạ, đừng nên buồn nhé!

Chốn trần gian đơn lẻ là thường

Đập tan ngọn lửa tình thương

Vui lên trong lúc chiếu gường lẻ loi

Anh vẫn biết em đời rồi khổ

Với tháng ngày tất tả nuôi con

Thay anh chữ hiếu lo tròn

Ôi bao gian khổ sẽ dồn tới em

Nhưng đừng sợ, gắng lên em ạ!

Cố gắng lên mà trả nợ đời

Dạy con khuya sớm nên người

Cho con ăn học theo đòi nghiệp cha

Nhất là điểm nết na đạo hạnh

Lo tập tành xa lánh gian tham

Cửa nhà êm ấm vẹn toàn

Suối vàng anh sẽ được an tấm lòng

Em yêu dấu anh mong mong lắm

Với những lời anh dặn đừng quên

Chết đi em nhớ cầu xin

Chúa trên phù giúp vợ hiền của anh

Thôi đến đây anh đành ngừng viết

Vì thì giờ đã hết rồi em

Chúc em ở lại bình yên

Được tin anh chết đừng nên khóc buồn

Bài thơ này được ghi lại theo ký ức của bà Trần Thị Thái – bà Công (Thành) và bà cụ Hoàn (Đậu Thị Quang) nhớ lại, nên có thể bị “tam sao thất bản” so với bản chính in trong Tạp chí Luyện Thép thập niên 60.

Mạnh Trọng Niệm người Cầu Khóng, Đức Thọ, Hà Tĩnh. Sinh hoạt trong Ban Chấp Hành Liên Đoàn Công Giáo (LĐCG) vào những năm cuối thập niên 40. Chủ trương của LĐCG là đứng ngoài đảng phái chính trị, theo tôn chỉ “Phụng sự Thiên Chúa và Tổ Quốc”. Nhưng LĐCG chỉ hoạt động được hai năm, thì gặp chính sách “cải cách ruộng đất”; một chính sách gây thù oán giữa chủ điền và tá điền qua hình thức đấu tố dã man nhất trong lịch sử, khiến cho hàng vạn người bị chết oan, kể cả một số Đảng viên Cộng Sản. Nhà nước phải xin lỗi trước nhân dân và tuyên bố sửa sai. LĐCG không may bị cháy trong lò thiêu kinh khủng ấy qua bản án trá hình, dành cho BCH LĐCG. (Tư liệu này được trích trong “Lược Sử Giáo Phận Vinh” của Hồ Đức Hân cũng là người Cầu Khóng).

Trong đó, có Mạnh Trọng Niệm lãnh án tử hình. Đêm trước khi ra pháp trường, Mạnh Trọng Niệm đã có một tâm thế ung dung tự tại, một khí phách hiên ngang, một hào khí dũng cảm, lòng tràn đầy tự tin vào cái chết chính nghĩa của một Kitô hữu, để viết nên “Bài thơ vĩnh biệt vợ”. Một tuyệt tác đầy cảm xúc “tráng lệ” trước cái chết, nhưng không hề nao núng, bi luỵ trước cảnh chia ly ngàn trùng với người vợ hiền dấu yêu của mình. Chẳng những thế ông còn động viên vợ:

Cố gắng lên mà trả nợ đời

         Dạy con khuya sớm nên người

        Cho con ăn học theo đòi nghiệp cha…

Chúc em ở lại bình yên

                  Được tin anh chết đừng nên khóc buồn”

 “Bài thơ vĩnh biệt vợ” như một “chúc thư tráng lệ” dành cho người vợ hiền dấu yêu và cho những giáo dân Công Giáo thời đó.

Lịch sử sẽ phải phán xét lại những oan sai, để trả lại công bằng và danh dự cho một Ki Tô hữu chân chính Mạnh Trọng Niệm.

Gần 60 năm, khi những người đổ máu đào ra cho Giáo Hội Công Giáo VN, hầu như bị quên lãng trong âm thầm tủi nhục, mà chưa có một tiếng nói chính thức nào của Giáo hội Công giáo lên tiếng công nhận những đóng góp to lớn của họ, thì quả là một thiếu sót lớn lao.

Lịch sử Công giáo Việt Nam, sẽ phải tri ân và biểu dương danh tánh của họ như những vị tử đạo VN, vì họ đã hy sinh thân mình cho Giáo hội Công giáo Việt Nam của thập niên 50.

Cảm tác trước ngược cảnh oan sai của ông Mạnh Trong Niệm, hậu sinh cũng người làng Cầu Khóng, khi xưa ông bà cha mẹ ở cùng một xóm với ông, nên xin được “Lời quê chắp nhặt dông dài” để nghiêng mình kính phục và ngưỡng mộ đến ông.

 

Niệm khúc cho ông

 

Vài lời tưởng niệm đến ông

Giờ này trên chốn thiên đường phúc vinh

Nhớ ngày trước điêu linh quá đỗi

Bắt người vô cớ trói dẫn đi

Làm nên một cuộc phân ly

Vợ chồng êm ấm rẽ đôi ai ngờ

Người vợ hiền bơ thờ đau đớn

Không thể tin người chồng tội tù

Chỉ vì yêu Chúa mà thôi

Sao đành phải chịu khúc nôi tội tình

Ai gây nên nỗi tang thương đó

Mà sao không tính sổ đoạn trường

Cuộc đời rồi phải phân minh

Luận phân xử tội công minh rõ rành

Không thể nào chối quanh đâu được

Lịch sử rồi phân xử trắng đen

Trả cho người hết oan sai

Máu hồng thắm, nhuộm đoạn đài năm xưa

Giờ đây bỗng nhiên nở hoa trắng

Tinh khôi một đoá hiến dâng đời

Người về vui chốn toà cao

Hưởng dung nhan Chúa đẹp sao tiếng người

Nguyễn Vĩnh Căn

Sưu tầm và ghi nhận

 

 

 

Bình luận

Check Also

Bác Quy ơi! Lời này xin biệt cố tri,

Em nợ bác nhiều lắm bác Quy ơi! Ngày bác ra đi, em lại đang …