Thi ca mùa Mân Côi

TÌNH MẸ QUA KINH MÂN CÔI

Nhớ bao năm tháng, tảo tần chạy gạo.
Thao thức tháng ngày, mong con khôn lớn !
Từng hạt Mân Côi mẹ nhờ dẫn bước.
Sáng cơn đói lòng, chiều về u tối.
Tuổi đời theo con, lời kinh của mẹ.
Hết Vui, Sáng, Thương, rồi Mừng khấp khởi.
Con lớn khôn nghe tiếng gọi lên đường.
Mẹ xa con, buồn da diết không nguôi.
Từng hạt kinh buồn, hoà cùng nước mắt.
Mãi cho Mẹ Maria bài ca dâng hiến.
Thuyền dịu êm, qua bao cơn bão tố.
Những hạt Mân côi, đen bóng lời cầu.
Xa con mẹ nhớ gởi tròn ơn thiêng
Bước con đi, mẹ liên lỉ nguyện cầu.
Mùa thu tới là lạnh buồn xa cách.
Tóc đã pha sương, hương kinh trìu mến.
Bài ca dâng Mẹ, tháng mười yêu thương.
An tâm đi con, tình mẹ đồng hành.
Bằng chở che bao tháng ngày giông bão.
Kinh Mân Côi là tình mẹ vỗ về.
Con khó khăn đọc lời Thương dâng Mẹ.
Theo sứ vụ, Vui Mừng Sáng lên đường.
Mãi tìm trong mắt mẹ rưng rưng lệ.
Cho ánh sáng niềm tin buổi tiễn đưa!

                                           Ngô Xuân Tịnh – Tháng Mân Côi 2013

 

Kính Mẹ Mân Côi

Mân côi kính mẹ năm nay

Chúng con suy vấn năm dài đã qua

Nhiều đêm chỉ đọc qua loa

Một hai kinh ngắn thế là ngủ thôi

Lời kinh chót lưỡi đầu môi

Lòng thì thả mãi ở đồi bên kia

Truyện dài coi chỉ trừ bìa

Chiều đêm tụ tập rượu bia lừng xừng

Tội thì chẳng mấy khi xưng

Một năm giỏi lắm thì chừng ba phiên

Nhậu vào chuyện nói huyên thuyên

Lễ hơi dài tí là phiền đó nghe

Bình phê người chẳng e dè

Mình ai đụng tới “nanh nhe gầm gừ”

Việc chung đủng đỉnh từ từ

Trong nhà phật ý thì nư mười ngày

Lỗi nhiều mà chẳng có hay

Cậy trông vào mẹ tình này thiên thu

Hãy siêng lần chuỗi cho dù

Biết lo trách nhiệm chỉ chu việc làm

Khiêm nhường danh lợi đừng ham

Đời này cõi tạm, xác phàm chóng qua

Nước trời nếu muốn thăng hoa

Đời này phải sống thật thà yêu thương

Ga namhong

 

 

Check Also

Sử Thi: Châu Sơn, Đất Nở Hoa Nhân Sinh – Phần IV: Châu Sơn, Một Miền Quê Lớn Dậy

PHẦN IV: Châu Sơn, Một miền quê lớn dậy Thế thời khi ấy đổi thay …