GÓC NHÌN NHÂN VĂN – HỌC BIẾT CÁM ƠN

GÓC NHÌN NHÂN VĂN

HỌC BIẾT CÁM ƠN

Có một truyền thuyết kể rằng: Có hai người cùng đi gặp Thượng Đế hỏi lối đi lên Thiên Đường. Thấy hai người đói lả, Thượng Đế cho mỗi người một suất cơm. Một người nhận suất cơm, cảm động lắm, cứ cám ơn, cám ơn rối rít. Còn người kia nhận suất ăn, không hề động lòng, cứ làm như cho anh ta mới phải. Về sau, Thượng Đế chỉ cho người nói “cám ơn” lên Thiên Đường. Còn người kia bị từ chối, đứng ngoài cổng.
Kẻ bị từ chối đứng ngoài cổng không phục:
– Chẳng lẽ chỉ vì tôi quên nói “cám ơn”?
Thượng Đế trả lời:
– Không phải quên. Không có lòng cám ơn, không nói ra được lời cám ơn. Người không biết cám ơn, không biết yêu người khác, cũng không được người khác yêu.
Anh chàng kia vẫn không phục:
– Vậy nói thiếu hai chữ “cám ơn” cũng không thể chênh lệch đến thế?
Thượng Đế đáp:
– Biết làm thế nào được, bởi vì lối lên Thiên Đường rải bằng lòng cám ơn. Cửa lên Thiên Đường chỉ có dùng lòng cám ơn mới mở được. Còn địa ngục thì khỏi cần.
Cám ơn Chúa ban cho ta một ngày vui vẻ,an lành và tốt đẹp..
Cám ơn mọi người thân yêu đã cho ta nguồn an ủi và hạnh phúc….
Chúc cả nhà tối ngũ ngon và ấm áp, trong yêu thương HP..
Theo Internet

Bình luận

Check Also

“Nó”

Bố tôi vẫn thường nói với tôi: “Nó khổ hơn con rất nhiều, con đừng …