nhận diện

vòng tay nào ôm hết cõi nhân gian

mà vươn mãi chi dài hơi khó thở

xác thân vay trả từng giây đến hạn

vẹn tuyền nay toàn lấy chuyện trong mơ

                            ***

trầm lắng với ngày giờ leo lét cháy

vẫn đều vai theo gánh nặng bầm gân

sôi máu lạnh giữa quy trình cóc nhảy

bỏ thì thương vương lại ngán bần nhần

                              ***

đường thiếu đạo giáo trần chân tướng lộ

đúng và sai ai đấy tự vo tròn

tê tái sững bên bờ đau bến khổ

nhỏ lệ thầm hiu hẩm tấm lòng son

                                 ***

đời lạnh dấu lau mòn xi thập giá

đã hầu như chắp vá mạ đề cương

khi còn thấy quanh đây đầy hoa giả

hãy một mình lên núi vui tuyết sương !

                                                             Đỗ Trọng

Bình luận

Check Also

Có những nỗi đau không cần phải quên

Cuộc sống là những chuỗi lần vấp ngã rồi đứng lên, thương tích là điều …