Khoảng cách

Khoảng cách

an mày 1
Một buổi trưa mùa hạ nắng như thiêu đốt,

một người phụ nữ mù lòa bước đi chậm chạp trên con đường mòn của một vùng ngoại ô thưa thớt dân cư.
Tay không cầm gậy, lối đi này rất quen thuộc với bà. Bên vệ đường có một cây to, bà rẽ… vào đó dường như để trốn cơn nắng hạ dưới bóng mát tàn cây phủ trùm trên một khoảng đất rộng. Có thể bà sẽ nghỉ trưa ở đây như bà đã từng làm như thế sau những buổi đi xin.

Bà đến gần gốc cây. Bà sẽ dựa vào gốc cây để tìm một giấc ngủ yên lành. Bà sẽ cảm thấy hạnh phúc không thua gì một mệnh phụ ngã lưng trên chiếc giường nệm êm ái. Bà đang mơ màng với thứ hạnh phúc lớn lao nhứt mà bà có thể có được, thì bất ngờ bà vấp phải một vật gì, bà chao đảo, chưa kịp lấy lại thăng bằng, thì bà nghe một tràng âm thanh chua chát:
Ai đó ? Bộ đui mù rồi hay sao mà không thấy tui đang ngồi đây vậy ?
Thứ đồ gì mà sớn sác thế ?
Xin lỗi, xin lỗi ! Tôi mù cô ạ ! tôi mù thật ! Cho tôi xin lỗi ! xin lỗi cô ! Bà hốt hoảng trả lời khi gượng đứng lên được.

 Giọng nói thanh thót quá, chắc là cô ấy còn nhỏ lắm, tuổi cỡ con mình là cùng.- Bà nghĩ thế và bà hối hận vì thái độ bất cẩn của mình.

an mày 3

Im lặng ! Không có tiếng trả lời ! Đúng như người phụ nữ suy đoán, tiếng nói phàn nàn gây gắt vừa rồi là của một cô bé trạc tuổi mười bốn mười lăm, có điều bà không biết được rằng, cô bé ấy cũng mù như bà.

Cô bé cũng đi xin và dừng chân nghỉ nơi này trước bà.

 Cô bé hối hận vì lời nói vừa rồi, cô bé im lặng ! Nghe ngóng một lúc, người phụ nữ mù lòa vẫn không nghe một lời nào đáp lại. Bà nói lớn lên
một lần nữa:

Cho tôi xin lỗi nhé ! Tôi mù ! Tôi mù thật đó ! Rồi bà
quay lưng bước đi. Chợt cô bé gọi lại:

an may 6

Nè bà ơi, tôi cho bà một ngàn nè ! Số tiền duy nhất mà cô đang có. Nghe thế, bà rất mừng. Bà mừng vì nghĩ cô bé tha thứ cho mình, hơn là mừng vì nhận được một ngàn
đồng. Bà dừng lại, quay ngược chiếc nón lá cũ kỹ đưa về phía tiếng nói. Chợt một chiếc lá vàng rơi vào chiếc nón của bà.

 Bà tưởng cô bé bỏ tiền vào nón, bà nói:

Cám ơn cô, cám ơn cô ! Nhưng khi bà thọt tay vào nón lấy tiền, bà mới nhận ra đó chỉ là một chiếc lá khô. Bà lẩm bẩm: Cô bé gạt mình. Chắc cô bé còn giận mình. Bà buồn bã quay đi !
Trong khi đó, cô bé cầm tờ giấy một ngàn đồng đưa về phía bà chờ đợi bà lấy. Nhưng cô bé lại nghe tiếng bước chân xa dần – Bà ấy không lấy tiền, chắc bà ấy còn giận mình. Cô bé nghĩ như vậy, và lòng vô cùng buồn bã.

(Sưu tầm từ Internet)

CHIA SẺ MỘT CHÚT SUY TƯ

Đọc xong cây chuyện này, tôi chợt nhớ câu nói của một nhà văn nào đó:
Tôi sợ một chiếc lá rơi vô tình làm vỡ ánh trăng vàng trên mặt hồ yên lặng !
Trong câu chuyện này, chiếc lá vàng không rơi vào mặt hồ yên lặng mà nó rơi vào chiếc nón của một tâm hồn hiền hòa đơn sơ, làm tan vỡ sự yên bình của hai tâm hồn cùng đau khổ. Hai người mù !
Người phụ nữ mù ở đây hiền quá, phải không các bạn ! Có thể cuộc đời của bà ta đã gặp nhiều lận đận truân chuyên. Bà phản ứng rất dịu dàng với một cô bé có phần thô lỗ. Cô bé mà lời lẽ không được hiền lành, trong thẳm sâu tâm hồn, vẫn rất đáng yêu. Cô hối hận. Cô không biết nói gì, thậm chí một lời xin lỗi với người mà cô đã quá lời cũng không. Cô bé mù lòa vô học ấy, cần được cảm thông, và người phụ nữ bị xúc phạm ấy đã có lòng bao dung với cô bé. Cô bé đã dùng số tiền mà cô có như một thái độ phục thiện, làm hòa, đó không phải là đáng yêu lắm sao!

 Chỉ tiếc một điều, chiếc lá vô tình đã làm hai tâm hồn đơn sơ có một khoảng cách! Không còn có thể hiểu nhau !
+ Cô bé gạt mình, Chắc cô bé còn giận mình. Bà buồn bã quay đi.
+ Bà ấy không lấy tiền, chắc bà ấy còn giận mình. Cô bé nghĩ như vậy và lòng vô cùng buồn bã!
*** Cuộc đời có biết bao lần con người hiểu lầm nhau.
Thế giới vật chất mênh mông đã đành, thế giới tâm hồn của mỗi người 
càng bao la hơn nữa. Nên có khi một người đang ở bên cạnh ta, mà vẫn như xa cách nghìn trùng !

 Ngày nay, khoa học tiến bộ, thế giới ngày một gần nhau hơn, nhưng con người thật sự đã hiểu nhau chưa ?
Vô tri bất mộ, không hiểu biết nhau, làm sao thương yêu nha?

 ST

 

 

 

Bình luận

Check Also

Ngày hội hành hương Mẹ La Vang

Ngày lễ lên trời Mẹ La Vang. Khắp nơi nô nức hành hương sang. Thành …

2 comments

  1. Tiếng lá vàng rơi làm hai người hiểu lầm nhau, hay do bởi tâm hồn quá tinh tế khiến chỉ dám suy đoán một mình mà không dám lên tiếng để đối thoại, truy đến ngọn nguồn. Hiểu lầm càng nhiều hơn !
    Vô tri bất mộ. Không hiểu nhau nên không thương nhau đã là chuyện buồn. Nhưng sao bây giờ người ta biết nhau nhiều mà vẫn không thương nhau ? Khó hiểu !
    Tại sao khi giận nhau người ta to tiếng với nhau, còn khi yêu nhau người ta lại thầm thì rủ rỉ bên tai ? Có lẽ vì khi giận ghét nhau người ta quá xa nhau nên phải hét lớn người kia mới nghe được, còn khi yêu, người ta ở quá gần nhau nên chỉ cần thủ thỉ cũng đã có thể nghe rõ.
    Cuộc đời còn quá nhiều điều phải suy nghĩ quá!!!

  2. Có thể đây là một ẩn dụ về cuộc sống? Chiếc là vàng, chỉ là cái cớ cho sự hiểu lầm. Một cuộc sống có quá nhiều điều hiểu lầm nhau, để buồn giận, thù oán…Nhưng ở mẫu chuyện này, có một sự ngộ nhận “rất dễ thương”, cả hai người đều tự buồn mình, vì đã làm buồn lòng người khác. Bà già bỏ đi vì tự nghĩ mình làm phiền lòng cô bé. Cô bé với quà tặng bà già bằng một tấm lòng 1 ngàn đồng gia tài duy nhất của cô. Cô buồn vì mình đã có lời lẽ không phải với bà già, để bà phải bỏ đi. Cái nét đẹp của hai tâm hồn là “biết tự trọng và nhận về mình phần lỗi lầm về mình”. Phải chi trong cuộc sống chúng ta luôn biết nhận lỗi về mình, kể cả khi chúng ta không lỗi phạm, thì cuộc sống sẽ đẹp biết mấy. Và tôi thấy cố nhạc sĩ họ Trịnh đã có những lời lẽ rất phù hợp với câu chuyện ngụ ngôn này: “sống trong đời sống, cần có một tấm lòng, để làm gì em biết không? Để gió cuốn đi”. Ôi sao mà họ Trịnh nhà ta thấm nhuần tư tưởng Kitô giáo đến thế: “Làm việc tay phải đừng cho tay trái biết”. Nào chúng ta cũng hãy để gió cuốn đi một tấm lòng nhé các bạn!