SỬ THI: Châu Sơn, Đất Nở Hoa Nhân Sinh – PHẦN III: Quê hương ơi, Trải qua một cuộc bể dâu

PHẦN III: Quê hương ơi, Trải qua một cuộc bể dâu

Cha đi khi đó ngỗn ngang

Mùa hè chiến cuộc tương tàn binh đao (1975)

Châu Sơn tử thủ chiến hào

Quyết tâm bảo vệ lũy bờ xóm thôn

Năm ngày chiến đấu ngoan cường

Làm cho kẻ địch bao lần rút quân

Sau rồi thất thủ tan hoang

Người dân như nước loạn quân vỡ bờ

***

Bảy lăm (1975), hậu chiến lao đao

Giáo dân nhốn nháo con mồ côi cha

Trải qua một cuộc phong ba

Tháng ngày dâu bể những là đau thương

Đàn chim từ khắp muôn phương

Quy hồi về chốn cố hương xóm làng

Một thời vắng bóng chủ chăn

Giáo dân ngơ ngác như chim lạc đàn

***

Bây giờ cha Diệu về làng (1975)

(GB Nguyễn Quang Diệu)

Đạo đời khi đó muôn vàn rối ren

Thích nghi não trạng chưa quen

Giao thời cuộc sống vẫn còn hỗn mang

Con người cha vốn hiền lành

Ngài khuyên nhiệm vụ thi hành công dân

Gặp khi cha ngã bệnh nan

Con chim chờ chết ẩn thân chờ ngày

Cha đi ngày đó mưa ngâu (1976)

Con chiên đưa tiễn lệ sầu tuôn rơi

***

Châu Sơn tổ ấm chia phôi

Người đi cải tạo, kẻ xuôi nông trường

Đổi thay chế độ chính quyền

Người dân chưa hết phân vân ngỡ ngàng

Họp hành kiểm điểm dân làng

Đi đâu hộ khẩu buộc ràng người dân

Cuộc đời tù túng chung thân

Cơm thời ăn độn ngán ngầy mì, lang

Sớm chiều lao động khai hoang

Đào mương thuỷ lợi khơi dòng nước trong

Tháng ngày vất vả lao công

Cánh đồng lúa tốt bên dòng kênh mương

Tập đoàn hợp tác lên khuôn

Chưa thông tư tưởng bình đông nặng nề

Làm ăn công điểm ê chề

Lúa khoai không thấy, chia về điểm thôi

Lôi thôi cải tạo như chơi

Ai mà thắc mắc phải đi học liền

Lòng dân cảm thấy chẳng yên

Đi đâu cũng phải nói năng giữ lời

Kẻo không rước hoạ vào người

Còn bên đạo nghĩa cũng thời khó khăn

Đọc kinh lán trại cấm ngăn

Ca đoàn tập hát muôn vàn gian nan

***

May mà cha (GB) Nguyễn Thanh Tâm (1976)

Kịp về Giáo xứ vừa tầm đợi mong

Nhìn người đẹp dáng thanh tân

Nói năng nhỏ nhẹ dáng duyên môi cười

Con người nhạy cảm giao thời

Đưa thuyền luồn lách biển đời gian nan

Vừa về lập mới ca đoàn

Cêci (Cêcilia) Thiện chí, Xuất hành lập nên

Tìm nơi tập hát khó khăn

Thánh ca hợp xướng thanh âm chan hoà

Tiếng vang khắp giáo phận nhà

Công an Xã cũng mời cha mấy lần

Khéo mồn cha cũng lách luồn

Con thuyền giáo xứ được luôn an bình

Quan tâm đời sống đức tin

Tráng niên thứ bảy đọc kinh mỗi tuần

Học hành giáo lý quây quần

Nêu cao gương đức thánh nhân (Giuse) mỗi ngày

Lập đoàn Cộng trưởng thiếu nhi

Học hành giáo lý rất chi trưởng thành

Thiếu nhi giáo lý vững vàng

Nhưng mà thất học viết văn rất xoàng

Cha liền khuyến khích học hành

Chị em phụ nữ cha dành quan tâm

Liệu bề đời đạo giỏi giang

Nói năng lưu loát nghị văn giảng trình

Người nghe cuốn hút cảm tình

Con người tuổi trẻ nhiệt tình tài cao

Rằng hay thì thật là hay*

Chữ tài liền với chữ tai một vần*

Con người vốn dĩ bất toàn

Ai người nên thánh không lần ngã lăn

Gặp khi nhà nước quan tâm

Cha liền bị gọi hỏi han đôi điều

Giáo dân phân tán trăm chiều

Xôn xao bàn tán đủ điều vào ra

Nhưng mà chẳng biết ra sao

Bỗng đâu nhà nước đưa cha rời làng (1985)

Giáo dân ngơ ngác bàng hoàng

Châu Sơn khép lại một chương ngỡ ngàng

Muôn người sau đó hoang mang

Chia bè phe cánh xóm làng nhiễu nhương

***

Bỗng cha Quốc Ngữ về làng (1986)

(Phao Lô Võ Quốc Ngữ)

Ngài liền phủ dụ trấn an mọi người

Dáng cha gân guộc hao gầy

Nhưng mà nóng tính chẳng ai sánh bằng

Con người nguyên tắc nhiệt thành

Cái tên cò lả tự mình xưng danh

Ngờ đâu cò hoá đại bàng

Rẽ chia cũng được gắn hàn tương thân

Xóm làng phút chốc quây quần

Làm ăn khi đó cũng dần phát lên

Cà phê tiêu những mới trồng

Hoa mầu mật mía lên khuôn đại trà

Nắng mưa trời cũng thuận hoà

Tuy rằng vất vả những là chắc ăn

Được mùa, tang, cưới rềnh rang

Cha về dẹp bỏ cưới, tang rườm rà

Đi thăm mục vụ từng nhà

Thân thương thăm hỏi ông bà cháu con

Lần theo gia cảnh neo đơn

Cảm thông chia sớt muôn phần khó khăn

Sửa sang cung Thánh cao hơn

Dựng tuồng thương khó thoả lòng giáo dân (1989)

“Các Thánh tử đạo Việt Nam”

Đưa lên cung thánh bức tranh sơn dầu

Hai bên đắp tượng phù điêu

Cuộc đời ngài cũng bạt phiêu mọi miền

Ba năm mục vụ triền miên

Cha liền xin phép về miền xứ trong

Giáo dân tiếc nuối nhớ thương

Mà sao cha nở đành lòng ra đi (1989)

Di Tĩnh Đắc

 Những hình ảnh Phụ lục 

 

 

 

 

 

Check Also

SỬ THI: Châu Sơn, Đất Nở Hoa Nhân Sinh -PHẦN II: Miền quê mới, Một thuở yên vui

PHẦN II: Miền quê mới, Một thuở yên vui Tháng ngày như lá vàng rơi …