DẤU ẤN TUYỆT VỜI CỦA BA NỤ HÔN !!! Tưởng nhớ về: Nguyễn Hồng chồng tôi!

Vừa đọc thoáng qua tựa đề, hẳn có nhiều người sẽ tròn mắt: Ơ !!! Cái “mụ góa” này, sao lại dám tự nhận mình, đang theo đuổi ai đó rồi phải không ?…“chết thật”!

Xin mọi người hãy bình tĩnh, mà nghe tôi giải bày đã nhé!

Chắc hẳn trong ký ức của mọi người, ai cũng đã từng hơn một lần khắc ghi những kỷ niệm đáng nhớ nào đó, nơi sâu thẳm của lòng mình?

Còn riêng tôi lại có đến những ba nụ hôn nhớ đời, mà trong mỗi nụ hôn ấy đã gây trong lòng tôi mỗi cảm xúc khác nhau. Nhưng tất cả đều in đậm trong trái tim tôi mãi mãi.

Phải chăng duyên trời đã định? Giữa năm 1966. Trong sự tình cờ tôi gặp và quen Anh. Rồi từ đó chúng tôi đã yêu nhau, và đã thuộc về nhau.

Anh là mối tình đầu, tình cuối của tôi. Nụ hôn đầu đời của tôi trao Anh, giữa đôi trai gái yêu nhau đối với tôi thật tuyệt vời, trên cả tuyệt vời. Tôi tin chắc rằng: bất cứ đứa con gái nào khi bước vào ngưỡng cửa tình yêu: lần đầu tiên được diễm phúc, được tận hưởng những hương vị ngọt ngào ấy, đều cảm nhận giống như tôi mà thôi.

Đó là nụ hôn thứ nhất.

Nụ hôn rất ấn tượng, rất tuyệt vời của đôi trai gái yêu nhau. Cảm ơn cuộc đời đã cho tôi gặp và yêu Anh, được làm vợ Anh.

Anh là tình đầu, tình cuối của đời tôi.

Rồi hạnh phúc của tôi được nhân đôi. Ngày 1 tháng 8 năm 1968. Khi con trai đầu lòng của chúng tôi chào đời; Nguyễn Lê Phan tên con được ghép “ba họ”: bà nội và ba mẹ. Con trai tôi là bản sao của bố Nguyễn Hồng, nên tư chất thông minh và khôi ngô. Đấy là kết quả của một mối tình thơ mộng: chồng Bắc, vợ Nam.

Đó là nụ hôn thứ hai.

Nụ hôn được thiên chức làm mẹ, thiên chức thật cao quý của người đàn bà. Khi tôi bước vào tuổi hai mươi ba của mình.

Cảm ơn cuộc đời đã ban tặng cho tôi, được thiên chức làm vợ, làm mẹ với người tôi yêu và cũng là người chồng dấu yêu của tôi.

Chớp mắt và kết thúc một chuyện tình đã khép lại. Cuộc đời tôi từ nay đã lật sang trang khác, chất đầy đau thương và tiếc nuối…!!!

Giây phút cuối cùng của Anh, sắp từ giã cõi tạm trần gian nầy để đi vào cõi vĩnh hằng, tôi đã đặt nụ hôn, ôm chặt Anh trong vòng tay, sao Anh cứ nằm yên bất động, không một lời từ biệt cùng vợ con lần cuối?

Trong vòng tay tôi cũng dáng người ấy, cũng gương mặt, đôi mắt, bờ môi thân thương ấy đã từng khiến lòng tôi xao xuyến và cũng nụ hôn ấy, giờ đây không được Anh hôn đáp trả. Sao mà tái tê buốt giá đến nao lòng!!!

Tôi bàng hoàng chết lặng, trời đất như quay cuồng, cơ hồ sụp đổ dưới chân tôi. Đó là nụ hôn thứ ba.

Và cũng là nụ hôn đớn đau lớn nhất tôi tặng Anh, nụ hôn cuối cùng chào Vĩnh Biệt Anh!!!

Cảm ơn cuộc đời đã ban tặng cho tôi, diễm phúc có mặt bên anh suốt cuộc đời, để được tận hưởng: hạnh phúc, vui, buồn của những nụ hôn ấy!

Sinh tử trần gian là định luật bất khả kháng. Bốn mươi bảy năm sống đời chồng vợ, và tròn bảy mươi ba năm trường ở chốn trần gian tạm bợ nầy, xem như tạm đủ.

Thôi… Anh hãy an lòng thanh thản ra đi về cùng Chúa, Anh nhé!

Xin chào vĩnh biệt người chồng dấu yêu của tôi.

Trên cõi thiên đàng xin Anh hãy phù hộ cho vợ và các con Anh nhé!

Hẹn gặp nhau trên nước trời.

Người Vợ dấu yêu của Anh Nguyễn Hồng

Check Also

Một tri âm tri kỷ: Đời vắng em rồi, say với ai!!??

Mỗi lần nhớ đến Hùng, anh lại chợt nhớ đến hai câu thơ của nhà …