Lều Thơ – Quán Văn

CHÂU SƠN ƠI! TA VỀ TA TẮM AO…

CHÂU SƠN ƠI! TA VỀ TA TẮM AO TA… Cô gái làng ta – Tính tình nền nả Ăn nói mặn mà – Con người duyên dáng Thục nữ đoan trang – Nết na dịu dàng “Khuôn trăng đầy đặn – Nét ngài nở nang” (ND) Ăn mặc kín kẻ – Nói năng nhỏ nhẹ Từng lời thỏ thẻ – …

Read More »

Mùa đông về

Ta còn lại gì khi mùa Đông về Đất với trời cùng gần giữa không gian Trời âm u phủ kín đám mây mù Ta quay đầu nhìn lại mình, năm tháng! Ta nhìn lại mình khi bóng dáng qua đi Mùa Đông về trời cô đơn lạnh giá Một đời người đua chen đường nhân thế Mệt mỏi băn …

Read More »

MÙA THỐNG HỐI

Ai bảo mùa Đông trời không có nắng Chút hanh vàng hong lại buổi tàn Thu Giữa không gian chìm đắm bóng mây mù Như sưởi ấm một đời người ngây dại. Ơi Đông sang lòng người bao ước vọng Hướng đến trời cao mong đợt sương sa Cho thế nhân không còn là xa lạ Sám hối lòng mình …

Read More »

MÙA SÁM HỐI

Mùa sám hối về cùng gió lạnh Trở giấc Đông lay chuyển lá cành Người băn khoăn suy tư lành thánh Gột rửa mình, bụi đỏ đường xa. Trên trời cao muôn ánh sao sa Xé đêm đen chìm trong bóng tối Giục lòng mình ăn năn sám hối Trở lại đường ngay, bỏ lỗi lầm. Trải lòng trần sớt …

Read More »

XIN GỬI NÉN HƯƠNG

Hàng Dương thấp thoáng khói sương mờ Rũ lá buông cành đẹp dáng thơ Chiều nay con nhớ về quê mẹ Biết có người mong với đợi chờ Ngày lễ không về thắp nén hương Cách trở xa xôi mấy dặm trường Mọi người mong lắm, làm sao được Hẹn đến hôm nào lại cố hương Ngày lễ linh hồn …

Read More »

TRÀNG HOA MÂN CÔI

TRÀNG HOA MÂN CÔI  Dâng Mẹ tràng hoa Mân côi. Với lòng sùng kính, Mẹ nơi Thiên Đường.      Tin về từ khắp muôn phương. Mẹ đang đau khổ, Mẹ khóc rất nhiều.      Khóc vì Mẹ quá thương yêu. Khóc vì nhân loại quá nhiều tội khiên.      Chiến tranh giặc giã liên miên. Nhân quyền chà đạp, mọi …

Read More »

LỜI YÊU THƯƠNG

LỜI YÊU THƯƠNG Khi xưa sống ở trần gian. Cuộc đời phú hộ giàu sang muôn phần.    Laza(ro) cũng đã đôi lần. Đến xin phú hộ những phần bánh rơi!!!    Người thì ghẻ chốc khắp nơi! Phải cho chó liếm những nơi chưa lành!     Gian trần thấp thoáng trôi nhanh, Cả hai cùng chết, dữ lành ra …

Read More »

CHÚ CUỘI!!!

CHÚ CUỘI! Trung thu nhớ đến chú cuội già Sao mà chú mãi ôm gốc đa Dẫu cho mái tóc đà điểm bạc Phải chăng chú nhớ chị hằng nga Gốc đa chú cuội ngồi chăn trâu Ở trên đó mãi có sướng đâu Bàn dân thiên hạ đang to nhỏ Đầu óc chú vướng một chữ sầu Người rằng …

Read More »

CHIỀU THU XÓM QUÊ

CHIỀU THU XÓM QUÊ Nắng chiều nhạt nhoà rơi bên thềm Mây trời hờ hững lướt nhẹ êm Chiều thu dừng gót nơi thôn cũ Ngắm cảnh đồng quê chốn bình yên Đàn trâu nghễnh ngảng năm nhơi cỏ Vang vọng xa đưa mấy giọng hò Sơn ca bay vút lượn trời cao Đồng vắng xa xa sáo cưỡi bò Dăm cô …

Read More »

SỬ THI CHÂU SƠN, ĐẤT NỞ HOA NHÂN SINH – PHẦN IV

                 SỬ THI CHÂU SƠN, ĐẤT NỞ HOA NHÂN SINH PHẦN IV Thế thời khi ấy đổi thay Tư duy đổi mới lên đời rất mau Mở ra cơ hội làm giàu Được thời kinh tế bắt đầu mở mang Nông thôn điện hoá về làng (1991) Đường làng cấp phối dọc ngang rõ ràng Gặp khi cha Hậu về …

Read More »